Cựu chiến binh

Thời hoa lửa” những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ của mình

Vào một buổi chiều yên ả, khi ánh nắng vàng nhạt trải dài trên con đường làng. Ít ai ngờ rằng người đàn ông với mái tóc bạc trắng và nụ cười hiền hậu ấy từng sống qua những năm tháng “hoa lửa” khốc liệt của dân tộc. Với ánh nắng vàng nhạt ông lại ngồi võng nghỉ mát ở một gốc cây bên thềm nhà, khi em đến ngồi chơi với ông được nghe ông nội kể về “Thời hoa lửa” những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ của mình.

Đà Nẵng03/05/2026HOÀNG ĐẠI NGHĨA (Trà Nú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông nội em nay 74 tuổi, quê ở thôn Làng gạch xã Trà Liên thành phố Đà Nẵng. Ông sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo khó và gian nan thiếu thốn lớn lên giữa những năm đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Khi còn trẻ, ông đã tham gia cách mạng để bảo vệ đất nước phải xa gia đìnhngày đêm hành quân qua rừng núi, chịu nhiều gian khổ,có những hôm thiếu cơm ăn, thiếu nước uống, nhưng ông nội và đồng đội vẫn không bỏ cuộc.Ông nội luôn nói rằng: “Chỉ cần đất nước được hòa bình thì mọi khó khăn đều xứng đáng.”

Ông kể, ngày ấy ông mới mười bảy tuổi, cái tuổi đó đáng lẽ được cắp sách đến trường, mơ mộng về tương lai. Nhưng chiến tranh đã cuốn ông vào dòng chảy của lịch sử. Ông tham gia cách mạng, trở thành một người lính trẻ trên tuyến đường Trường Sơn. Những ngày hành quân, cơm không đủ no, áo không đủ ấm, ông nội vẫn không lo sợ nhưng điều đáng sợ nhất vẫn là bom đạn rình rập từng phút.

Ông kể rằng cái thời đố cuộc sống rất khó khăn. Ông cùng đồng đội phải đi bộ đường dài, ăn uống thiếu thốn và luôn đối mặt với bom đạn nguy hiểm. Có những đêm, ông phải trú trong rừng sâu, nghe tiếng máy bay bay trên đầu mà rất lo lắng. Nhưng ông và mọi người vẫn luôn dũng cảm, không sợ hãi.

Ông nhớ nhất là tình cảm giữa những người đồng đội. Họ luôn giúp đỡ nhau, chia nhau từng miếng ăn, cùng vượt qua khó khăn. Nhờ vậy, ông có thêm sức mạnh để tiếp tục chiến đấu.

Ông nhớ nhất một đêm mưa rừng. Đơn vị của ông đang vận chuyển hàng thì bất ngờ bị máy bay địch phát hiện. Bom nổ dồn dập, đất đá tung lên mù mịt. Khi khói bụi tan đi, ông nhận ra người đồng đội thân thiết đã không còn nữa. Ông nghẹn ngào: “Lúc ấy, tôi chỉ kịp nắm tay cậu ấy… rồi cậu đi mãi.” Ký ức ấy theo ông suốt cả cuộc đời.

Thế nhưng, giữa gian khổ và mất mát, ông và đồng đội chưa bao giờ mất niềm tin. Họ động luôn động viên nhau, chia sẻ nhau từng ngụm nước, từng mẩu bánh lương khô. Chính tình đồng chí, đồng đội đã giúp họ đứng vững trước mọi thử thách. “Chúng tôi chiến đấu không chỉ vì Tổ quốc, mà còn vì nhau,” ông nói. Khi chiến tranh kết thúc, ông trở về với cuộc sống đời thường, mang theo những vết thương không chỉ trên cơ thể mà còn trong tâm hồn. Nhưng ông chưa bao giờ hối hận. Với ông, những năm tháng “hoa lửa” ấy chính là nhữn quãng đời đáng nhớ và tự hào nhất. Bây giờ đất nước đã hòa bình, ông rất vui khi thấy con cháu được học hành đầy đủ, cuộc sống ấm no hạnh phuc.

Giờ đây ông nội đã ngoài 74 tuổi, với máy tóc bạc trắng, lưng còng và đôi chân run run trên tay ông chống một chiếc gậy nhỏ để đi cho vững. Mặc dù ông nội đã ngoài 74 tuổi nhưng ánh mắt hiền hoà và giọng nói của ông vẫn ấm áp. Ông kể 2 đôi chân ông bị yếu đi là vì vết thương từ thời chiến tranh để lại. Trong một lần làm nhiệm vụ, ông đã bị thương ở chân. Dù đã qua nhiều năm, vết thương ấy vẫn khiến ông đi lại khó khăn.

Em rất yêu quý ông nội, ông là một người hiền hậu và sống rất giản dị yêu thương con cháu hết mình. Mỗi lần ngồi bên ông được nghe ông kể chuyện “Thời hoa lửa”, em rất tự hào về ông và nghe câu chuyện của ông kể lại, em càng hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng máu và nước mắt của biết bao con người như ông. Và chính những câu chuyện ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở thế hệ trẻ của chúng em phải biết trân trọng, gìn giữ và tiếp bước, em luôn tự nhủ rằng chúng em phải biết ơn những người đã hy sinh để có cuộc sống yên bình như ngày hôm nay.

Qua những câu chuyện “Thời hoa lửa” ông nội em đã kể lại cho em nghe những câu chuyện của ông đã từng trải qua trong những năm tháng gian nan vất vả, khó khăn ấy, những ngày hành quân, cơm không đủ no, áo không đủ ấm em rất xúc động và tự hào. Em hiểu rằng cuộc sống yên bình hôm nay là nhờ sự hy sinh của ông và nhiều người khác. Em sẽ luôn ghi nhớ rằng hòa bình hôm nay được đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao người. Vì thế em luôn tự nhủ mình rằng đối với em là một học sinh em sẽ chăm chỉ học tập chăm ngoan, học giỏi, nghe lời thầy cô và bố mẹ để xứng đáng với công lao của ông và các cô chú chiến sĩ ngày xưa đã hy sinh vì đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn