THỜI HOA LỬA – NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN
Bác Nguyễn Xuân Tầm, sinh năm 1958, quê hương Hoằng Phú, là một người lính thuộc thế hệ trưởng thành trong những năm đất nước vừa bước qua chiến tranh, nhưng vẫn còn nhiều nhiệm vụ khó khăn cần những người con ưu tú lên đường thực hiện.
Năm 1980, khi tuổi đời vừa ngoài hai mươi, bác Nguyễn Xuân Tầm tạm biệt gia đình, quê hương và những người thân yêu để lên đường nhập ngũ. Ngày ấy, hành trang của người thanh niên quê không có gì nhiều, nhưng trong lòng là niềm tự hào và ý thức trách nhiệm của tuổi trẻ. Rời mái nhà thân thuộc, bác bước vào môi trường quân đội với biết bao điều mới mẻ: những buổi huấn luyện nghiêm khắc, những ngày hành quân vất vả, cuộc sống tập thể và kỷ luật quân ngũ.
Những ngày đầu chắc hẳn không tránh khỏi sự bỡ ngỡ và nỗi nhớ nhà. Xa quê, xa gia đình, người lính phải học cách tự lập, chịu đựng gian khổ và luôn sẵn sàng nhận nhiệm vụ. Chính trong môi trường ấy, tình đồng chí, đồng đội được hình thành và trở thành điểm tựa tinh thần quý giá. Những người lính cùng đơn vị, dù đến từ những miền quê khác nhau, nhanh chóng trở thành anh em, cùng nhau chia sẻ từng bữa cơm, những giờ nghỉ ngắn ngủi và động viên nhau vượt qua những ngày tháng khó khăn.
Có những lúc mệt mỏi sau một ngày huấn luyện, chỉ một câu chuyện về quê nhà hay một lá thư từ gia đình cũng khiến người lính cảm thấy ấm lòng. Những kỷ niệm tưởng như rất bình dị ấy lại trở thành những ký ức sâu sắc nhất khi nhìn lại chặng đường quân ngũ sau này.
Ba năm trong quân ngũ, từ năm 1980 đến năm 1983, là quãng thời gian tuổi trẻ đáng nhớ của bác Nguyễn Xuân Tầm. Đó là những năm tháng bác được rèn luyện về ý chí, tính kỷ luật, tinh thần trách nhiệm và đặc biệt là tình đồng đội. Những điều học được trong quân ngũ không chỉ có ý nghĩa trong những năm tháng phục vụ mà còn trở thành hành trang theo bác trong cuộc sống sau này.
Đến năm 1983, bác hoàn thành nhiệm vụ và xuất ngũ trở về quê hương. Ngày trở về, bác mang theo niềm vui được đoàn tụ với gia đình, nhưng trong hành trang còn có những kỷ niệm về một thời áo lính và những người đồng đội đã cùng mình trải qua những năm tháng tuổi trẻ.
Rời quân ngũ, bác Nguyễn Xuân Tầm trở về với cuộc sống đời thường, tiếp tục lao động, xây dựng gia đình và đóng góp cho quê hương. Bộ quân phục đã được cất lại, nhưng phẩm chất người lính, tinh thần trách nhiệm, sự giản dị và tình đồng đội vẫn luôn được bác gìn giữ.
Nhiều năm đã trôi qua, mái tóc người lính năm xưa đã bạc theo thời gian, nhưng khi nhắc lại những năm tháng 1980–1983, ký ức về một thời tuổi trẻ vẫn còn nguyên những cảm xúc. Đó là “thời hoa lửa” của một thế hệ, nơi tuổi trẻ được tôi luyện bằng kỷ luật, gian khổ và trách nhiệm; nơi những người xa lạ trở thành đồng chí, đồng đội và cùng nhau tạo nên những kỷ niệm không thể nào quên.
Câu chuyện của bác Nguyễn Xuân Tầm không chỉ là câu chuyện của riêng một người lính. Đó còn là câu chuyện về một thế hệ thanh niên đã biết đặt trách nhiệm với quê hương, đất nước lên trên những mong muốn riêng của tuổi trẻ. Những năm tháng ấy đã đi qua, nhưng giá trị của nó vẫn còn mãi – như một phần ký ức đẹp của quê hương và là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, cuộc sống và những giá trị mà các thế hệ đi trước đã góp phần vun đắp.


