THỜI HOA LỬA – NHỮNG NGÀY KHÔNG QUÊN
Có những năm tháng đi qua không ồn ào, nhưng lại khắc sâu vào ký ức như những vệt lửa âm ỉ cháy mãi trong tim người. Đó là thời của những con người trẻ tuổi – mang trong mình lý tưởng lớn lao, bước ra từ những mái nhà đơn sơ, từ cánh đồng quê lộng gió, từ giảng đường còn dang dở… để đi vào một hành trình mà họ biết, có thể sẽ không có ngày trở lại.
Họ gọi đó là “đi thanh niên xung phong”, “đi bộ đội”, “đi mở đường”… nhưng với gia đình, đó là một lần tiễn đưa không hẹn ngày về.
Ngày ấy, không có mạng xã hội để lưu giữ hình ảnh, không có những lời chúc rộn ràng mỗi sáng. Chỉ có những lá thư viết vội, những dòng chữ nguệch ngoạc mà ấm áp:
“Con vẫn khỏe, mẹ đừng lo…”
“Anh vẫn ổn, em giữ gìn sức khỏe…”
Giữa bom đạn, họ vẫn sống – sống trọn vẹn từng ngày. Một bữa cơm vội bên bìa rừng, một câu chuyện cười trong đêm hành quân, một bài hát khe khẽ giữa khoảng lặng hiếm hoi… tất cả trở thành ký ức đẹp đẽ nhất của tuổi trẻ.
Có những người ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ chưa kịp yêu, chưa kịp thực hiện những ước mơ giản dị. Nhưng chính sự hy sinh ấy đã làm nên dáng hình của Tổ quốc hôm nay.
Còn những người trở về…
Họ mang theo trong mình cả một thời hoa lửa – không kể công, không đòi hỏi. Chỉ lặng lẽ sống, lặng lẽ cống hiến, như cách họ đã từng bước vào cuộc chiến năm xưa.
Thời gian trôi đi, chiến tranh lùi xa, nhưng “thời hoa lửa” vẫn còn đó – trong những câu chuyện kể lại, trong ánh mắt tự hào của những người đã đi qua, và trong trách nhiệm của thế hệ hôm nay.
Bởi lẽ, có những giá trị không bao giờ cũ:
Lý tưởng – Niềm tin – Và Tình yêu Tổ quốc.



