THỜI HOA LỬA – NHỮNG NGƯỜI ANH HÙNG TRONG ĐỜI THƯỜNG ANH HÙNG LAO ĐỘNG CIL MÚP HA K’RIÊNG – NGƯỜI MANG NHỮNG LÁ THƯ VƯỢT ĐẠI NGÀN
ANH HÙNG LAO ĐỘNG CIL MÚP HA K’RIÊNG – NGƯỜI MANG NHỮNG LÁ THƯ VƯỢT ĐẠI NGÀN Có những người anh hùng được nhắc đến trong những trận chiến lớn. Nhưng cũng có những người anh hùng chẳng cầm súng, chẳng bước ra từ chiến trường. Họ chiến đấu với núi cao, rừng sâu, mưa lũ, bệnh tật và những hiểm nguy giữa đại ngàn để hoàn thành công việc của mình. Anh hùng Lao động Cil Múp Ha K’riêng, sinh năm 1957, quê ở buôn Bnơr C, thị trấn Lạc Dương, huyện Lạc Dương, Lâm Đồng, là một con người như thế. Câu chuyện về ông là câu chuyện về một người bưu tá đã dành những năm tháng đẹp nhất của mình để đưa từng lá thư, từng công văn đến những vùng xa xôi của núi rừng Lạc Dương.
NHỮNG BƯỚC CHÂN GIỮA ĐẠI NGÀN
Những năm thập niên 80, điều kiện giao thông ở Lạc Dương còn vô cùng khó khăn.
Khi ấy, chàng trai Cil Múp Ha K’riêng được Bưu điện huyện Lạc Dương nhận vào làm bưu tá.
Công việc của ông tưởng chừng rất giản dị:
Đưa thư.
Chuyển công văn.
Đưa thông tin đến những địa bàn xa xôi.
Nhưng phía sau những dòng chữ trên mỗi lá thư là cả một hành trình gian nan.
Đường rừng chưa có những con đường thuận tiện như hôm nay.
Phương tiện đi lại thiếu thốn.
Phần lớn hành trình phải thực hiện bằng đôi chân của người bưu tá.
Có những ngày, ông phải đi bộ qua những cung đường rừng dài hàng chục cây số.
Đường dốc.
Suối sâu.
Rừng rộng.
Nhưng nhiệm vụ vẫn phải hoàn thành.
DÒNG ĐẠ DÂNG VÀ NHỮNG TÚI NI LÔNG
Một trong những thử thách lớn nhất trên hành trình của người bưu tá là sông Đạ Dâng.
Ngày ấy, sông chưa có cầu.
Muốn sang bờ bên kia, nhiều khi phải lội qua dòng nước.
Những ngày mưa lớn, nước sông dâng cao.
Nhưng thư từ, công văn vẫn phải được đưa đến nơi.
Ông cẩn thận bọc tài liệu bằng nhiều lớp ni lông để tránh nước rồi tìm cách vượt sông.
Trong suy nghĩ của người bưu tá ấy, nhiệm vụ luôn được đặt lên trước những khó khăn của bản thân.
Người có thể ướt rồi sẽ khô.
Nhưng tài liệu nếu hỏng thì công việc sẽ bị ảnh hưởng.
Một suy nghĩ giản dị nhưng cho thấy tinh thần trách nhiệm đáng quý của ông.
CƠM NẮM, NGỦ RỪNG VÀ NHỮNG ĐÊM GIỮA SƯƠNG NÚI
Những chuyến đi dài khiến cơm nắm, ngủ rừng trở thành chuyện quen thuộc.
Có những ngày đói bụng.
Có những đêm mưa rừng.
Có những lúc sốt rét.
Có khi quần áo ướt mà vẫn phải tìm chỗ nghỉ qua đêm.
Những khó khăn ấy nối tiếp nhau.
Nhưng người bưu tá vẫn lên đường.
Bởi ông hiểu rằng phía cuối con đường là những người đang chờ thông tin.
Có thể là một lá thư của người thân.
Có thể là một công văn cần chuyển gấp.
Có thể là những thông tin quan trọng đối với địa phương.
Mỗi bước chân của người bưu tá chính là một nhịp cầu nối những vùng đất xa xôi với nhau.
GIỮ TÀI LIỆU AN TOÀN GIỮA NHỮNG NGUY HIỂM
Trong những năm làm Tổ trưởng Tổ bưu tá, Ha K’riêng còn phải đối mặt với những nguy hiểm khác trong điều kiện địa bàn phức tạp.
Để bảo đảm an toàn và giữ bí mật cho tài liệu, ông phải tìm cách cải trang như người dân đi rừng, sắp xếp công văn, tài liệu vào đáy gùi rồi đặt những vật dụng thông thường lên phía trên.
Đó không chỉ là sự khéo léo.
Đó còn là ý thức trách nhiệm với công việc.
Mỗi tài liệu được giao đều phải đến đúng nơi.
Mỗi lá thư đều phải được giữ gìn.
“NGƯỜI MÌNH ƯỚT THÌ KHÔ, THƯ TỪ ƯỚT THÌ HỎNG”
Có một suy nghĩ rất giản dị nhưng khiến người ta nhớ mãi về người bưu tá Cil Múp Ha K’riêng.
Trong mùa mưa, khi phải đi qua những cung đường ướt lạnh, ông thường dùng chính tấm ni lông của mình để che cho thư từ, công văn.
Bởi theo ông:
“Người mình ướt thì khô ngay được, còn nếu để thư từ, công văn ướt thì sẽ hỏng hết…”
Không phải một lời nói lớn lao.
Nhưng trong đó có cả một tinh thần trách nhiệm.
Đặt nhiệm vụ lên trên sự thuận tiện của bản thân.
Giữ gìn công việc chung bằng những điều nhỏ nhất.
Đó chính là vẻ đẹp của người lao động.
KHI NGUY HIỂM ẬP ĐẾN
Rừng núi ngày ấy còn rất hoang sơ.
Thú rừng xuất hiện nhiều.
Những người đi rừng thường xuyên phải đối mặt với những tình huống bất ngờ.
Có lần, trong một chuyến đi, người bưu tá đi cùng Ha K’riêng bị gấu rừng tấn công và bị thương.
Trong tình huống nguy hiểm, ông đã lao vào cứu đồng đội.
Khoảnh khắc ấy cho thấy một phẩm chất khác của người anh hùng:
Không chỉ có trách nhiệm với công việc, mà còn biết bảo vệ người bên cạnh mình.
Giữa núi rừng rộng lớn, tình đồng đội trở thành điểm tựa để họ cùng nhau vượt qua hiểm nguy.
ANH HÙNG TỪ NHỮNG CÔNG VIỆC BÌNH DỊ
Cil Múp Ha K’riêng không tạo nên kỳ tích bằng những chiến công nơi trận mạc.
Ông làm nên điều đáng tự hào bằng những bước chân bền bỉ trên đường rừng.
Ngày này qua ngày khác.
Năm này qua năm khác.
Mưa hay nắng.
Đường dễ hay khó.
Ông vẫn hoàn thành nhiệm vụ.
Chính sự bền bỉ ấy đã làm nên giá trị đặc biệt của người lao động.
Năm 2001, với tinh thần vượt khó, trách nhiệm và dũng cảm hoàn thành nhiệm vụ, Cil Múp Ha K’riêng được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới.
Một danh hiệu cao quý dành cho một con người đã chứng minh rằng:
Anh hùng không chỉ có trên chiến trường. Anh hùng còn có trong những công việc bình dị nhất của cuộc sống.
BÀI HỌC CHO THẾ HỆ TRẺ
Câu chuyện của Anh hùng Lao động Cil Múp Ha K’riêng rất gần với cuộc sống hôm nay.
Các em học sinh không phải đi bộ hàng chục cây số xuyên rừng để đưa thư.
Không phải vượt sông giữa mùa mưa.
Không phải ngủ lại giữa rừng.
Nhưng các em vẫn có những “con đường khó” của riêng mình.
Đó có thể là một môn học khó.
Một hoàn cảnh gia đình còn nhiều thiếu thốn.
Một nhiệm vụ tưởng chừng quá sức.
Một lần thất bại.
Khi ấy, hãy nhớ đến những bước chân của người bưu tá năm xưa.
Khó khăn không phải là lý do để bỏ cuộc.
Hãy kiên trì.
Hãy có trách nhiệm.
Hãy biết giúp đỡ bạn bè.
Và hãy hoàn thành tốt công việc dù đó là việc nhỏ nhất.
Bởi chính những việc nhỏ được làm bằng sự tận tâm sẽ tạo nên những giá trị lớn.
LỜI KẾT
Giữa đại ngàn Lạc Dương năm nào, có một người đàn ông mang chiếc gùi trên vai, bước đi qua những con đường rừng.
Trong chiếc gùi ấy có những lá thư.
Có những công văn.
Có những thông tin mà nhiều người đang chờ đợi.
Cil Múp Ha K’riêng đã mang chúng vượt qua núi cao, sông sâu, mưa rừng và những hiểm nguy của đại ngàn.
Ông không mang trên vai một khẩu súng.
Ông mang trên vai trách nhiệm.
Và bằng những bước chân bền bỉ ấy, ông đã trở thành một người anh hùng.
Anh hùng Lao động Cil Múp Ha K’riêng – người mang những lá thư vượt đại ngàn.
Một câu chuyện đẹp về ý chí vượt khó, tinh thần trách nhiệm, lòng dũng cảm và tình đồng đội.
Để hôm nay, thế hệ trẻ Lạc Dương nhìn lại và hiểu rằng:
Không cần phải làm những điều thật lớn lao mới có thể trở thành người có ích.
Chỉ cần làm tốt công việc của mình.
Làm bằng trách nhiệm.
Làm bằng lòng yêu quê hương.
Làm bằng sự tử tế.
Từ những bước chân nhỏ bé, có thể tạo nên một hành trình lớn.
Và từ những con người bình dị như Cil Múp Ha K’riêng, quê hương có thêm những câu chuyện đẹp để kể cho các thế hệ mai sau.



