Thời Hoa Lửa Nơi Biên Cương Hà Giang
Bác Lê Đăng Huấn nhập ngũ năm 1984, khi đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh nhưng biên cương vẫn chưa yên tiếng súng. Ba năm quân ngũ của bác gắn liền với những tháng ngày gian khổ tại chiến trường biên giới phía Bắc, nơi mỗi tấc đất đều thấm mồ hôi và máu của người lính. Trên cương vị chiến sĩ và sau đó là tiểu đội phó, bác đã cùng đồng đội kiên cường giữ vững trận địa. Thời hoa lửa ấy tuy ngắn ngủi nhưng đã trở thành ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời người lính.
Tôi viết những dòng này trong sự trân trọng dành cho một người lính bình dị – bác Lê Đăng Huấn, sinh năm 1965, quê ở thôn Hạ Vũ 1. Khi Tổ quốc cần, bác rời mái nhà tranh, rời ruộng đồng quê hương để khoác lên mình màu áo xanh của Quân đội Nhân dân Việt Nam. Năm 1984, lúc ấy bác mới tròn mười chín tuổi – cái tuổi còn nhiều mơ mộng – nhưng đã sẵn sàng gác lại riêng tư để bước vào đời lính.
Theo hồ sơ và lời kể của chính bác, đơn vị công tác của bác là Tiểu đoàn 215, Trung đoàn bộ binh thuộc Quân khu 1, làm nhiệm vụ bảo vệ chiến trường biên giới tỉnh Hà Giang, nơi căng thẳng vẫn âm ỉ sau cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc. Những ngày đầu hành quân, rừng núi hiểm trở, khí hậu khắc nghiệt, thiếu thốn trăm bề. “Đêm ngủ trên võng, sương thấm ướt áo, súng lúc nào cũng kề bên,” bác từng chậm rãi kể lại, giọng trầm xuống như vẫn còn nghe tiếng gió núi năm nào.
Trong đơn vị, bác Huấn là chiến sĩ bộ binh, trực tiếp làm nhiệm vụ tuần tra, chốt giữ cao điểm, bảo vệ đường biên và đảm bảo an toàn cho nhân dân địa phương. Nhờ tinh thần trách nhiệm cao, chịu khó rèn luyện, bác nhanh chóng được tín nhiệm giữ chức Tiểu đội phó. Đó không chỉ là một chức vụ, mà còn là trách nhiệm với sinh mạng của đồng đội giữa lằn ranh sống – chết. Tôi hình dung ra hình ảnh người tiểu đội phó trẻ tuổi, dáng người gầy nhưng ánh mắt cương nghị, luôn đi đầu trong mỗi lần lên chốt.
Những năm 1985–1986 là giai đoạn gian khổ nhất. Địch thường xuyên quấy phá, pháo kích bất ngờ vào các điểm đóng quân. Có lần, trong một đợt tuần tra đêm, tiểu đội của bác Huấn rơi vào khu vực có pháo bắn cấp tập. Bác đã bình tĩnh chỉ huy anh em phân tán đội hình, giữ vững liên lạc, bảo toàn lực lượng. Sau trận đó, cả tiểu đội không ai hy sinh, chỉ vài người bị thương nhẹ. Đồng đội vẫn nhắc: “Nếu không có Huấn giữ bình tĩnh, chắc hậu quả đã khác.”
Không chỉ vững vàng trong chiến đấu, bác còn là người sống chan hòa, luôn động viên anh em bằng những câu chuyện quê nhà, bằng nắm cơm sẻ đôi trong những ngày thiếu lương thực. Chính trong môi trường rèn luyện ấy, bác được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam, đánh dấu bước trưởng thành lớn lao về tư tưởng và lý tưởng của người lính.
Năm 1987, bác Lê Đăng Huấn hoàn thành nghĩa vụ quân sự và xuất ngũ. Ba năm không dài so với một đời người, nhưng đủ để hun đúc nên phẩm chất của một cựu chiến binh kiên trung. Với những đóng góp trong thời gian tại ngũ, bác được tặng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Ba và Giấy khen của Bộ Tư lệnh Quân khu – phần thưởng xứng đáng cho những tháng ngày lặng thầm nơi biên cương.
Giờ đây, khi trở về đời thường, bác vẫn giữ tác phong mẫu mực của người lính năm xưa. Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng ký ức về những đêm rừng biên giới, về đồng đội đã từng kề vai sát cánh, vẫn sống mãi trong lòng bác – và trong những trang viết này.



