Cựu chiến binh

THỜI HOA LỬA NƠI BIÊN CƯƠNG: KÝ ỨC TRUNG ĐOÀN 573

Khánh Hòa15/06/2026Võ Nguyễn Nhật Triết (Đoàn phường Phan Rang)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những năm tháng mà thanh xuân của một thế hệ không đo bằng giảng đường hay những chuyến đi chơi, mà đo bằng chiều dài những chuyến hành quân, bằng màu áo xanh bạc nắng gió biên thùy. Đối với người hạ sĩ Hồ Sơn, thời hoa lửa đẹp nhất và khốc liệt nhất của cuộc đời đã gửi lại nơi đội hình Trung đoàn 573 (E573) năm ấy.

Khúc Dạo Đầu Của Tuổi Đôi Mươi

Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Hòa Xuân (Hòa Vang, Đà Nẵng) đầy bom cày đạn xới thời chiến tranh, cậu thanh niên Hồ Sơn sớm hiểu thế nào là giá trị của độc lập, tự do. Tháng 8 năm 1978, khi tiếng súng xung đột ở biên giới Tây Nam bắt đầu dồn dập, đất nước lại một lần nữa cần đến những cánh tay trai trẻ.

Tạm biệt quê hương Đà Nẵng, tạm biệt người thân, chàng trai 21 tuổi bước lên xe chở tân binh, mang theo hoài bão của tuổi trẻ nhập ngũ.

"Ngày đi, đất Quảng Nam - Đà Nẵng tiễn chân bằng cái nắng gay gắt, nhưng cái nóng trong lồng ngực người lính trẻ ngày ấy còn mạnh mẽ hơn. Ai cũng hiểu, phía trước là thử thách, là nhiệm vụ bảo vệ biên cương thiêng liêng của Tổ quốc."

Những Năm Tháng Gắn Bó Với "Thép" E573

Sau những tháng ngày huấn luyện chiến sĩ mới nghiêm khắc, tháng 12 năm 1980, đồng chí Hồ Sơn được phong quân hàm Hạ sĩ và chính thức sát cánh cùng các đồng đội tại Trung đoàn 573.

Nhắc đến E573 (Trung đoàn Phòng không 573) là nhắc đến một đơn vị kiên cường, bản lĩnh, chuyên "chia lửa" cho các mặt trận và bảo vệ vững chắc vùng trời miền Trung - Tây Nguyên cũng như làm nghĩa vụ quốc tế cao cả.

  • Ăn cơm vắt, uống nước suối: Những trận hành quân xẻ dọc rừng già, những đêm thức trắng trực chiến bên mâm pháo, phơi mình dưới cái nắng như thiêu hay những trận mưa rừng thấu xương.

  • Tình đồng đội keo sơn: Đứng trước làn tên mũi đạn, ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ trong gang tấc. Sự kiên định, lòng dũng cảm là vũ khí duy nhất. Trong suốt những năm tháng ấy, người hạ sĩ Hồ Sơn luôn giữ vững bản lĩnh, không một bước lùi bước, không một lần nao núng tinh thần. Anh cùng đồng đội bám trận địa, giữ vững từng tấc đất quê hương.

  • Đó là thời kỳ gian khổ nhất nhưng cũng là những năm tháng hào hùng nhất, nơi tình đồng chí, nghĩa đồng đội được thử thách qua lửa đỏ và trở nên sáng trong như ngọc.

    Từ "Trận Địa Pháo" Đến "Trận Địa Nắng Gió" Phan Rang

    Đi qua giông bão thời chiến, đồng chí Hồ Sơn tiếp tục cống hiến trọn vẹn 30 năm cuộc đời mình cho quân đội. Đến ngày 01/12/2008, người chiến sĩ năm xưa nhận quyết định nghỉ hưu, chính thức khép lại chặng đường binh nghiệp đầy tự hào.

    Giờ đây, rời xa tiếng xích xe, tiếng pháo gầm và những buổi hành quân vội vã, bác Hồ Sơn chọn Phan Rang làm nơi an hưởng tuổi già. Miền đất nắng gió Ninh Thuận đón người lính già bằng sự yên bình, mộc mạc như chính tâm hồn ông.

    Mỗi khi chiều về, ngồi nhâm nhi chén trà bên hiên nhà Phan Rang, nhìn ngắm mây trời thanh bình, ký ức về thời hoa lửa cùng Trung đoàn 573 lại ùa về. Những người đồng đội năm xưa có người còn, người mất, nhưng câu chuyện về một thời thanh xuân hiến dâng cho Tổ quốc của hạ sĩ Hồ Sơn thì vẫn luôn là một khúc tráng ca bất tử, là niềm tự hào sáng mãi cho con cháu đời sau.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn