Cựu chiến binh

THỜI HOA LỬA NƠI BIÊN GIỚI PHÍA BẮC

Bác Nguyễn Văn Phúc nhập ngũ năm 1980, khi đất nước còn nhiều thử thách nơi tuyến đầu biên giới phía Bắc. Trong màu áo lính của Trung đoàn bộ binh 73, thuộc Bộ Tư lệnh Mặt trận phía Bắc, bác là một chiến sĩ trực tiếp làm nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền Tổ quốc tại khu vực tỉnh Hà Giang. Những năm tháng ấy, bom đạn, đói rét và gian khổ đã hun đúc nên một người lính kiên cường, giàu tình đồng đội. Thời hoa lửa ấy trở thành ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời bác.

Thanh Hóa24/12/2025Nguyễn Thị Thúy (Chi đoàn trường Mầm non Hoằng Đạo)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhắc đến những năm tháng quân ngũ của bác Nguyễn Văn Phúc, người viết không khỏi xúc động trước hình ảnh một chàng trai quê thôn Hạ Vũ Một, mới ngoài hai mươi tuổi đã gác lại ruộng đồng, gia đình để lên đường làm nhiệm vụ thiêng liêng. Năm 1980, bác nhập ngũ, được biên chế vào Trung đoàn bộ binh 73, trực thuộc Bộ Tư lệnh Mặt trận phía Bắc, làm nhiệm vụ bảo vệ khu vực biên giới tỉnh Hà Giang trong cuộc chiến đấu bảo vệ Tổ quốc trước các cuộc xâm phạm từ bên kia biên giới.

Khi ấy, bác mang quân hàm Hạ sĩ, giữ chức vụ Chiến sĩ bộ binh. Công việc hằng ngày là tuần tra, canh gác, đào công sự, vận chuyển lương thực, sẵn sàng chiến đấu trong mọi tình huống. Điều kiện sinh hoạt vô cùng thiếu thốn, cơm độn ngô, áo quần mỏng giữa mùa đông vùng cao giá rét.

Bác Phúc chậm rãi kể lại:
“Có những đêm gió núi thổi hun hút, sương phủ trắng doanh trại. Anh em nằm sát vào nhau cho đỡ lạnh. Địch pháo kích bất ngờ, chúng tôi chỉ kịp lao xuống hầm. Lúc đó chỉ nghĩ đơn giản một điều: còn sống là còn giữ được đất cho dân mình.”

Kỷ niệm mà bác nhớ nhất là trận đánh bảo vệ điểm cao tại xã Thanh Thủy, tỉnh Hà Giang vào cuối năm 1982. Đơn vị bác bị pháo kích liên tục nhiều ngày. Một đồng đội bị thương nặng, bác cùng hai chiến sĩ khác bất chấp đạn pháo, cáng bạn về tuyến sau. “Tôi chỉ nghĩ nếu không cứu kịp, bạn tôi sẽ không qua khỏi. Đạn nổ bên tai mà chẳng thấy sợ nữa”, bác kể, ánh mắt trầm xuống.

Suốt 5 năm quân ngũ, từ 1980 đến 1985, bác Nguyễn Văn Phúc luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ, được đơn vị và cấp trên tin tưởng. Với những đóng góp trong chiến đấu và bảo vệ biên giới, bác được tặng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Ba và nhiều giấy khen của đơn vị.

Năm 1985, bác xuất ngũ trở về quê hương, mang theo ký ức không thể nào quên về một thời hoa lửa. Những năm tháng ấy, với bác, là niềm tự hào lớn nhất của cuộc đời người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn