Thời hoa lửa nơi biên giới phía Bắc (1)
Nhập ngũ năm 1977, khi đất nước vừa thống nhất nhưng chưa kịp yên bình, bác Lê Hữu Mạnh đã trực tiếp tham gia bảo vệ biên giới phía Bắc của Tổ quốc. Những năm tháng chiến đấu trong điều kiện khắc nghiệt, đối mặt với hiểm nguy thường trực đã để lại dấu ấn sâu đậm trong cuộc đời người lính trẻ. Thời hoa lửa của bác không chỉ có tiếng súng, mà còn là tinh thần kiên cường, ý chí bám trụ nơi tuyến đầu. Đó là những năm tháng gian khổ nhưng đầy tự hào.
Tôi gặp bác Lê Hữu Mạnh vào một buổi chiều yên tĩnh ở thôn Hạ Vũ 1. Bác sinh năm 1954, vóc dáng rắn rỏi, ánh mắt trầm nhưng sáng. Khi được hỏi về quãng đời quân ngũ, bác không nói nhiều, chỉ chậm rãi bảo: “Thời ấy cực lắm, nhưng đáng nhớ lắm chú ạ.”
Năm 1977, theo tiếng gọi của Tổ quốc, bác nhập ngũ khi mới hai mươi ba tuổi, biên chế vào Sư đoàn 111, Quân đội Nhân dân Việt Nam, làm nhiệm vụ tại chiến trường biên giới phía Bắc, trong bối cảnh tình hình an ninh quốc gia diễn biến phức tạp. Với cấp bậc binh nhất, chức vụ chiến sĩ bộ binh, bác cùng đồng đội trực tiếp chiến đấu, tuần tra và chốt giữ các cao điểm hiểm yếu thuộc khu vực tỉnh Lạng Sơn.
“Ngày đó, lên biên giới là xác định ăn rừng, ngủ núi,” bác kể. Địa hình hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt, mùa đông rét cắt da, mùa mưa thì sình lầy, vắt muỗi bủa vây. Nhưng khó khăn lớn nhất không chỉ là thiên nhiên, mà là những cuộc đụng độ bất ngờ với lực lượng xâm nhập vũ trang.
Bác nhớ nhất là những ngày đầu năm 1979, khi chiến sự bùng phát ác liệt. Đơn vị bác nhận lệnh chốt giữ một điểm cao quan trọng để bảo vệ tuyến đường chiến lược. Pháo địch bắn dữ dội, đất đá sạt xuống hầm. “Có lúc tưởng như không qua khỏi, nhưng nghĩ phía sau là dân, là làng bản, nên không ai lùi,” bác nói, giọng chắc nịch.
Trong một trận đánh, một đồng đội của bác bị thương nặng. Giữa làn đạn, bác cùng hai chiến sĩ khác bò ra kéo bạn về hầm trú ẩn. “Lúc đó không kịp sợ, chỉ biết nếu chậm là mất người,” bác nhớ lại. Chính tinh thần đồng đội ấy đã giúp cả tổ trụ vững cho đến khi được chi viện.
Ngoài chiến đấu, bác và anh em còn giúp dân địa phương dựng lại nhà cửa sau pháo kích, chia sẻ từng bát cơm, từng ngụm nước. “Bộ đội với dân lúc đó như người nhà,” bác cười hiền.
Sau hơn ba năm làm nhiệm vụ nơi tuyến đầu, năm 1980 bác xuất ngũ, trở về quê hương với ba lô sờn cũ và ký ức không thể nào quên. Với quá trình công tác nghiêm túc, trực tiếp tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới Tổ quốc, bác được tặng Huân chương Chiến sĩ Bảo vệ Tổ quốc hạng Ba và nhiều giấy khen của đơn vị.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng thời hoa lửa trong cuộc đời bác Lê Hữu Mạnh vẫn còn đó – lặng lẽ, bền bỉ như chính người lính năm xưa, đã hiến trọn tuổi trẻ để giữ vững từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.



