THỜI HOA LỬA NƠI CHIẾN KHU Đ
"Thời hoa lửa nơi Chiến khu Đ" là câu chuyện kể về những năm tháng chiến đấu gian khổ nhưng hào hùng của quân và dân Đồng Nai trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Qua lời kể của nhân chứng Nguyễn Văn Phơi, câu chuyện tái hiện hình ảnh những thanh niên tuổi mười tám, đôi mươi đã gác lại tuổi xuân để bảo vệ quê hương. Giữa mưa bom bão đạn, họ sống, chiến đấu và hy sinh với niềm tin son sắt vào ngày đất nước thống nhất.
Mỗi lần nhắc về những năm tháng chiến tranh, ông Nguyễn Văn Phơi lại trầm ngâm nhìn về phía những cánh rừng già của Chiến khu Đ – nơi đã ghi dấu biết bao ký ức không thể nào quên của tuổi trẻ.
Ông kể rằng những năm cuối thập niên 1960, vùng đất Đồng Nai là một trong những địa bàn chiến lược quan trọng của miền Đông Nam Bộ. Bom đạn ngày đêm trút xuống các cánh rừng, các căn cứ cách mạng. Cuộc sống của người dân vô cùng khó khăn, thiếu thốn, nhưng tinh thần yêu nước thì chưa bao giờ nguội tắt.
Khi ấy, trong đơn vị của ông có một người đồng đội tên Lê Văn Thành. Thành mới mười chín tuổi, quê ở vùng ven sông Đồng Nai. Cậu có dáng người gầy, nước da rám nắng và nụ cười lúc nào cũng tươi rói.
Một lần đơn vị nhận nhiệm vụ vận chuyển lương thực và thuốc men vào căn cứ. Con đường đi phải băng qua nhiều khu vực địch kiểm soát. Trời mưa lớn, đường rừng trơn trượt, ai cũng mệt lả. Thế nhưng Thành vẫn luôn đi đầu động viên đồng đội.
Giữa đêm tối, đoàn vận chuyển bất ngờ gặp trận càn của địch. Tiếng máy bay, tiếng pháo vang dội cả khu rừng. Để bảo vệ lực lượng và số thuốc men quý giá cho thương binh, Thành cùng một số đồng đội tình nguyện ở lại nghi binh, thu hút sự chú ý của địch.
Nhờ sự dũng cảm ấy, phần lớn đoàn vận chuyển đã đưa được hàng hóa đến căn cứ an toàn. Nhưng Thành đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Ông Phơi xúc động nhớ lại:
“Ngày ấy, chúng tôi không nghĩ nhiều đến mất mát. Ai cũng chỉ có một niềm tin duy nhất là đất nước phải được độc lập, nhân dân phải được sống trong hòa bình.”
Sau ngày đất nước thống nhất, mỗi lần trở lại chiến trường xưa, ông và những đồng đội còn sống đều dành phút mặc niệm cho những người đã nằm lại. Họ hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao thế hệ.
Nhìn những con đường khang trang, những khu công nghiệp hiện đại mọc lên trên quê hương Đồng Nai, ông càng thêm tự hào về sự hy sinh của lớp người đi trước. Theo ông, điều quý giá nhất mà thế hệ trẻ hôm nay cần làm chính là học tập, lao động và sống có trách nhiệm để xứng đáng với những người đã cống hiến tuổi xuân cho Tổ quốc.
Câu chuyện khép lại nhưng dư âm vẫn còn mãi. Những con người của "thời hoa lửa" đã hóa thành những đóa hoa bất tử trong lịch sử dân tộc, soi sáng con đường cho các thế hệ mai sau.
Thông điệp
Hòa bình không phải điều tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng sự hy sinh của biết bao thế hệ cha anh. Mỗi người trẻ hôm nay cần biết trân trọng lịch sử, giữ gìn và phát huy những giá trị tốt đẹp mà các thế hệ đi trước đã dày công vun đắp.



