THỜI HOA LỬA NƠI ĐẦU SÓNG NGỌN GIÓ
Đỗ Viết Số sinh năm 1951, đúng vào thời khắc đất nước đang đi đến những ngày cuối cùng của cuộc kháng chiến trường kỳ. Tuổi thơ ông gắn với những câu chuyện chiến tranh còn dang dở, với niềm vui hòa bình vừa chớm nở nhưng cũng đầy thử thách. Khi Tổ quốc cần những người lính trẻ để bảo vệ từng tấc đất, tấc biển thiêng liêng, ông đã lên đường nhập ngũ ngay trong năm 1975, trở thành chiến sĩ Bộ đội Biên phòng Phú Quốc.
Đỗ Viết Số sinh năm 1951, đúng vào thời khắc đất nước đang đi đến những ngày cuối cùng của cuộc kháng chiến trường kỳ. Tuổi thơ ông gắn với những câu chuyện chiến tranh còn dang dở, với niềm vui hòa bình vừa chớm nở nhưng cũng đầy thử thách. Khi Tổ quốc cần những người lính trẻ để bảo vệ từng tấc đất, tấc biển thiêng liêng, ông đã lên đường nhập ngũ ngay trong năm 1975, trở thành chiến sĩ Bộ đội Biên phòng Phú Quốc.
Phú Quốc những năm sau ngày đất nước thống nhất không yên bình như nhiều người vẫn nghĩ. Đó là vùng biển đảo xa đất liền, nơi đầu sóng ngọn gió, nơi an ninh biên giới biển còn nhiều phức tạp. Người lính biên phòng khi ấy không chỉ cầm súng canh gác, mà còn đối mặt với thiếu thốn, cô lập và những hiểm nguy thầm lặng giữa biển khơi.
Những ngày đầu quân ngũ, Đỗ Viết Số cùng đồng đội quen dần với nhịp sống của đảo: nắng gió mặn mòi, những ca tuần tra xuyên đêm, những chuyến đi biển dài ngày trong điều kiện thô sơ. Mỗi cột mốc, mỗi đường bờ biển đều in dấu chân người lính trẻ. Họ căng mắt giữa đêm tối để giữ bình yên cho vùng biển phía Tây Nam của Tổ quốc.
Có những đêm sóng lớn, gió gào như muốn nuốt chửng con thuyền tuần tra. Có những ngày nắng cháy da, nước ngọt trở thành thứ quý hơn cả lương khô. Nhưng trong gian khó, tình đồng đội càng thêm bền chặt. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng bữa cơm đạm bạc, và chia nhau niềm tin rằng: giữ vững Phú Quốc là giữ vững cánh cửa biển của đất nước.
Không chỉ làm nhiệm vụ quốc phòng, người lính biên phòng còn là chỗ dựa cho nhân dân trên đảo. Đỗ Viết Số và đồng đội giúp dân dựng nhà, cứu hộ tàu cá gặp nạn, tuyên truyền pháp luật, giữ gìn trật tự vùng biển. Trong mắt người dân Phú Quốc khi ấy, màu áo xanh biên phòng là màu của niềm tin và sự bình yên.
Những năm tháng ấy – dù không có tiếng bom rền vang như thời chiến tranh ác liệt – vẫn là thời hoa lửa, bởi đó là quãng đời người lính phải đối diện với gian khổ, hy sinh thầm lặng để bảo vệ chủ quyền trong hòa bình mong manh. Tuổi trẻ của Đỗ Viết Số đã gửi lại nơi đảo xa, giữa gió biển mặn nồng và những đêm không ngủ.
Hôm nay, khi đã rời quân ngũ, ông trở về với cuộc sống đời thường, mang theo ký ức không phai về những năm tháng canh giữ biển trời Phú Quốc. Dẫu thời gian trôi qua, trong tim người cựu chiến binh ấy vẫn vẹn nguyên niềm tự hào: đã từng là người lính nơi tuyến đầu biển đảo của Tổ quốc.


