Thời hoa lửa – Nữ Thanh niên xung phong cùng lời hẹn sau hoà bình
TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Thời hoa lửa – Nữ Thanh niên xung phong cùng lời hẹn sau hoà bình
Tác giả: Nguyễn Văn Hùng – Đoàn trường Tiểu học Tô Bá Ngọc
THÔNG TIN NHÂN VẬT
- Họ và tên nhân vật: Vương Thị Cầu
- Năm ngày: 15/6/1946
- Quê quán: Xã Vân Du, tỉnh Nghệ An
- Nơi ở hiện nay: Xóm 1, Xã Vân Du, tỉnh Nghệ An
- Đơn vị công tác trong kháng chiến: Thanh niên xung phong C12-65
- Chức vụ khi tham gia chiến đấu: Thanh niên xung phong C12-65

Hình ảnh Đoàn xã Vân Du thăm hỏi, động viên, tặng quà cho cựu thanh niên xung phong Vương Thị Cầu
Thời hoa lửa – Lời hẹn sau hoà bình
Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng chống Mỹ cứu nước, người ta vẫn không thể quên hình ảnh những cô gái Thanh niên xung phong đã dành trọn tuổi thanh xuân của mình cho những cung đường lửa. Họ không trực tiếp đứng trong đội hình xung phong trên mặt trận, nhưng lại có mặt ở những nơi bom đạn ác liệt nhất để mở đường, tải đạn, cứu thương và giữ cho mạch máu giao thông không bao giờ bị đứt đoạn. Trong lớp lớp những người con gái ấy có Vương Thị Cầu, sinh năm 1946, một nữ Thanh niên xung phong của đơn vị C12-65, người đã gửi lại tuổi trẻ giữa khói lửa chiến tranh cùng một lời hẹn ước không bao giờ thành hiện thực.
Những năm đầu của cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, khi tiếng gọi của Tổ quốc vang lên khắp mọi miền đất nước, cô gái Vương Thị Cầu vừa bước qua tuổi đôi mươi đã tình nguyện rời quê hương. Ngày lên đường, hành trang của cô chỉ là vài bộ quần áo, chiếc khăn tay mẹ trao và niềm tin rằng chiến tranh rồi sẽ kết thúc. Tiễn cô ở đầu làng hôm ấy có cha mẹ, anh em và một chàng trai mà cô đã thầm hẹn ước. Họ không có một lễ đính hôn, cũng chẳng có nhẫn cưới hay sính lễ, bởi trong những năm tháng ấy, tình yêu của tuổi trẻ được gửi gắm bằng những lời hứa mộc mạc. Hai người chỉ nắm chặt tay nhau và hẹn rằng khi đất nước thống nhất, cả hai sẽ trở về để xây dựng một mái ấm bình yên.
Mang theo lời hẹn ấy, Vương Thị Cầu bước vào cuộc sống của người Thanh niên xung phong. Đơn vị C12-65 được giao nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên những tuyến đường chiến lược, nơi ngày nào cũng phải hứng chịu hàng chục trận oanh tạc của máy bay Mỹ. Công việc của các cô gái tưởng chừng rất giản đơn: cuốc đất, san đường, lấp hố bom, khiêng đá, chặt cây, cứu thương. Thế nhưng, đó lại là những nhiệm vụ phải thực hiện giữa tiếng bom rít trên đầu và cái chết luôn cận kề. Nhiều khi bom vừa dứt, đất đá còn nóng bỏng vì sức nổ thì họ đã lập tức có mặt. Ai cũng hiểu rằng chỉ cần con đường bị ách tắc thêm một giờ, những đoàn xe vận tải sẽ không thể tiếp tế cho tiền tuyến, còn những người lính đang chiến đấu sẽ thiếu đi lương thực, thuốc men và đạn dược.
Có những đêm cả đơn vị làm việc không ngừng nghỉ dưới ánh đèn dầu được che kín để tránh lộ mục tiêu. Tiếng cuốc, tiếng xẻng hòa lẫn với tiếng động cơ máy bay tạo thành âm thanh quen thuộc của chiến trường. Mồ hôi hòa cùng bùn đất, quần áo rách tả tơi vì gai rừng và mảnh đá, đôi bàn tay vốn quen cầm kim khâu, dệt vải giờ chai sần bởi cán cuốc, cán xẻng. Thế nhưng chưa bao giờ Vương Thị Cầu hay những người đồng đội của mình nghĩ đến việc lùi bước. Trong suy nghĩ của họ, con đường phải được thông trước khi trời sáng, bởi đó không chỉ là nhiệm vụ mà còn là sự sống của biết bao chiến sĩ đang ở phía trước.
Chiến tranh không chỉ thử thách lòng dũng cảm mà còn thử thách cả sức chịu đựng của con người. Có những ngày cả đơn vị chỉ ăn vài nắm cơm độn sắn, uống nước suối và ngủ vội bên vệ đường. Vừa chợp mắt được ít phút, tiếng còi báo động lại vang lên, tất cả lập tức đứng dậy tiếp tục công việc. Những cô gái tuổi mười chín, đôi mươi khi ấy đáng lẽ đang được sống trong những tháng ngày đẹp nhất của cuộc đời, nhưng họ đã chọn đối mặt với bom đạn bằng một tinh thần kiên cường hiếm có. Giữa những trận mưa bom, họ vẫn cất tiếng hát để động viên nhau, vẫn kể cho nhau nghe về quê hương, về gia đình và về những dự định sau ngày chiến thắng. Riêng Vương Thị Cầu vẫn luôn giữ trong ba lô một kỷ vật nhỏ gắn với người mình yêu như một cách để nhắc nhở bản thân phải sống, phải hoàn thành nhiệm vụ và phải trở về đúng như lời hẹn.
Thế nhưng chiến tranh vốn không cho con người quyền lựa chọn. Một ngày nọ, đơn vị nhận được tin từ một mặt trận khác. Trong danh sách những chiến sĩ đã anh dũng hy sinh có tên người lính năm xưa từng hẹn sẽ trở về cùng cô xây dựng gia đình. Tin báo đến lặng lẽ như chính cách những người lính đã ra đi. Vương Thị Cầu lặng người rất lâu. Cô không khóc thành tiếng giữa đơn vị, chỉ lặng lẽ ngồi bên bìa rừng, mở lại lá thư cuối cùng mà anh gửi. Trong thư, anh vẫn viết về ngày đoàn tụ, về ngôi nhà nhỏ sẽ dựng sau hòa bình và về ước mơ có một cuộc sống bình dị như bao người. Những dòng chữ ấy trở thành lời hẹn còn dang dở, bởi người viết thư đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ.
Nỗi đau ấy không làm Vương Thị Cầu gục ngã. Trái lại, cô càng thêm quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ của mình. Mỗi con đường được thông, mỗi đoàn xe vượt qua an toàn, mỗi người thương binh được đưa ra khỏi vùng bom đạn đều khiến cô tin rằng sự hy sinh của biết bao người, trong đó có người mình yêu, sẽ không trở nên vô nghĩa. Cô hiểu rằng có những lời hứa không thể thực hiện bằng cuộc đời riêng, nhưng có thể được gìn giữ bằng sự cống hiến cho Tổ quốc. Chính niềm tin ấy đã giúp cô cùng đồng đội vượt qua những tháng năm khốc liệt nhất của chiến tranh.
Ngày đất nước hoàn toàn thống nhất, Vương Thị Cầu trở về quê hương như lời hẹn năm nào. Chỉ tiếc rằng người cùng cô viết tiếp giấc mơ tuổi trẻ đã không còn trở về nữa. Cuộc chiến khép lại, nhưng trong ký ức của bà, hình ảnh người lính trẻ và những người đồng đội đã ngã xuống vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua. Họ đã để lại tuổi xuân trên những cung đường lửa để đổi lấy hòa bình cho dân tộc và tương lai của các thế hệ mai sau.
Hôm nay, khi những con đường năm xưa đã rợp bóng cây, tiếng bom đạn chỉ còn trong ký ức, câu chuyện về Vương Thị Cầu vẫn nhắc nhở mỗi chúng ta về một thế hệ đã sống bằng lòng yêu nước mãnh liệt và tinh thần hy sinh vô điều kiện. Tuổi trẻ của họ không được đo bằng những năm tháng bình yên hay những hạnh phúc riêng tư, mà được đo bằng những cung đường họ đã giữ vững, những chuyến xe họ đã bảo vệ và những lời hẹn còn dang dở gửi lại giữa thời hoa lửa. Chính vì thế, hình ảnh người nữ Thanh niên xung phong năm ấy sẽ mãi là biểu tượng đẹp của lòng dũng cảm, của đức hy sinh và của tình yêu Tổ quốc được viết nên bằng cả tuổi xuân của một thế hệ.



