Bài viết

Thời hoa lửa – Nữ Thanh niên xung phong Đậu Thị Kiên

Nghệ An17/07/2026Vi Thị Ngân – Đoàn trường mầm non xã Minh Thành (Đoàn xã Vân Du, tỉnh Nghệ An)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Thời hoa lửa – Nữ Thanh niên xung phong Đậu Thị Kiên

Tác giả: Vi Thị Ngân – Đoàn trường mầm non xã Minh Thành

THÔNG TIN NHÂN VẬT

- Họ và tên nhân vật: Đậu Thị Kiên

- Năm ngày: 07/01/1946

- Quê quán: Xã Vân Du, tỉnh Nghệ An

- Nơi ở hiện nay: Xóm 1, Xã Vân Du, tỉnh Nghệ An

- Đơn vị công tác trong kháng chiến: Đại đội Thanh niên xung phong C100

- Chức vụ khi tham gia chiến đấu: Đại đội Thanh niên xung phong C100

Description: C:\Users\HT\Desktop\482205818_641364151916027_7116859097778240814_n.jpg

Hình ảnh Đoàn xã Vân Du thăm hỏi, động viên, tặng quà cho cựu thanh niên xung phong Đậu Thị Kiên

Thời hoa lửa – Nữ Thanh niên xung phong Đậu Thị Kiên

Năm 1965, khi vừa tròn mười chín tuổi, cô gái Đậu Thị Kiên, sinh năm 1946 ở xóm 1, xã Vân Du, gác lại tuổi xuân và mái nhà tranh nơi quê hương để tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong. Trong màu áo xanh giản dị, bà trở thành một trong những đội viên tiêu biểu của Đại đội C100, mang theo lời hẹn với gia đình:

"Bao giờ đất nước thống nhất, con sẽ trở về."

Những năm tháng ấy, chiến trường không chỉ có tiếng súng của bộ đội mà còn có bước chân lặng thầm của những nữ Thanh niên xung phong. Họ không trực tiếp cầm súng trên tuyến đầu, nhưng ngày đêm mở đường, san lấp hố bom, tải đạn, cáng thương, bảo đảm cho từng đoàn xe, từng đơn vị hành quân vượt qua mưa bom bão đạn.

Đêm lấp hố bom

Một đêm giữa mùa mưa, từng tốp máy bay gầm rú trên bầu trời. Chỉ trong vài phút, hàng chục quả bom trút xuống con đường chiến lược.

Đất đá tung cao như những cột khói khổng lồ.

Mệnh lệnh vang lên:

"C100 xuất phát! Phải thông đường trước khi trời sáng."

Không ai chờ bom dứt hẳn.

Đậu Thị Kiên cùng đồng đội lao vào khói bụi, người cuốc, người xẻng, người gánh đất. Mỗi phút chậm trễ là từng đoàn xe chở lương thực, vũ khí cho chiến trường phải dừng lại.

Bom nổ chậm vẫn nằm dưới lòng đất.

Mỗi nhát cuốc đều có thể là nhát cuốc cuối cùng.

Có lúc đất còn nóng bỏng, khói thuốc bom cay xè mắt. Những cô gái tuổi mười tám, đôi mươi vừa đào đất vừa hát thật to để át tiếng máy bay đang quay lại.

Đường được thông trước bình minh.

Đoàn xe nối nhau vượt qua trong ánh đèn gầm xe le lói.

Họ chỉ kịp nhìn theo rồi lại tiếp tục chuẩn bị cho trận bom kế tiếp.

Giữa ranh giới của sự sống và cái chết

Có lần, sau một trận ném bom dữ dội, nhiều chiến sĩ bị thương nằm rải rác bên sườn đồi.

Đậu Thị Kiên cùng tổ cứu thương chạy băng qua bãi bom.

Đất dưới chân còn bốc khói.

Máu hòa cùng nước mưa.

Mỗi lần cáng một thương binh ra khỏi vùng nguy hiểm là một lần phải chạy đua với những tốp máy bay quay lại đánh bồi.

Có đồng đội vừa đặt được người bị thương xuống nơi an toàn thì chính mình lại ngã xuống vì mảnh bom.

Không ai kịp khóc.

Họ tiếp tục khiêng cáng.

Tiếp tục cứu người.

Tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ.

Những bữa cơm dưới mưa bom

Có những ngày cả đại đội chỉ ăn nắm cơm trộn muối vừng.

Nước uống hứng từ khe núi.

Áo quần ướt mưa nhiều ngày không kịp khô.

Đêm đến, mọi người dựa lưng vào ba lô ngủ ngay bên mép đường vừa được sửa xong.

Tiếng bom xa dần.

Tiếng côn trùng lại cất lên.

Chỉ vài giờ sau, còi báo động lại vang.

Một ngày mới của Thanh niên xung phong lại bắt đầu.

Hoa nở trên tuyến lửa

Giữa khói bom, những cô gái vẫn giữ trong ba lô chiếc lược nhỏ, chiếc khăn tay mẹ gửi và vài cánh hoa rừng ép trong cuốn sổ.

Họ vẫn cười.

Vẫn động viên nhau.

Vẫn tin ngày đất nước hòa bình sẽ đến.

Đó là lý do người ta gọi thế hệ ấy là "những bông hoa trên tuyến lửa."

Đối với Đậu Thị Kiên, phần thưởng lớn nhất không phải là huân chương hay bằng khen, mà là từng đoàn xe an toàn vượt qua trọng điểm, từng người lính được cứu sống và từng con đường được nối liền cho tiền tuyến.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những đêm mưa bom, về những người đồng đội mãi mãi nằm lại tuổi đôi mươi vẫn còn nguyên trong trái tim những cựu Thanh niên xung phong.

Cuộc đời của bà Đậu Thị Kiên là hình ảnh tiêu biểu của lớp thanh niên Việt Nam đã gửi trọn tuổi xuân cho độc lập dân tộc. Những năm tháng "thời hoa lửa" ấy không chỉ là ký ức của một con người mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm, sự hy sinh và niềm tin không lay chuyển vào ngày đất nước thống nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn