Thời hoa lửa ở Bình Long, Bình Phước
Bác Nguyễn Văn Hà, sinh năm 1965, nhập ngũ năm 1972, thuộc đơn vị L543, giữ chức vụ CS, cấp bậc H2. Bác tham gia chiến trường Bình Long, Bình Phước, tham gia nhiều trận đánh đêm chống xâm nhập và phá đường tiếp vận địch. Kỷ niệm sâu sắc nhất là khi cứu một nhóm đồng đội mắc kẹt trong hầm trú ẩn bị sập. Sau khi xuất ngũ năm 1982, bác được trao Huân chương Chiến sĩ và giấy khen nhờ tinh thần quả cảm và sự hy sinh thầm lặng.
Trong buổi giao lưu tại Hạ Vũ 1, bác Hà kể với tôi về trận chiến ác liệt ở Bình Long:
"Năm 1976, chúng tôi nhận nhiệm vụ phá đường tiếp vận của địch. Một đêm, chúng tôi bị phục kích khi chuẩn bị dựng hầm trú ẩn. Hầm bị sập, vài đồng đội mắc kẹt bên trong. Tôi cùng một số người khác phải đào bới trong đêm tối, mưa phùn và tiếng đạn rào rào trên đầu. Khi kéo được họ ra, cả đơn vị thở phào, nhưng tim tôi vẫn còn đập thình thịch."
Bác cười buồn: "Có những lúc tôi sợ lắm, nhưng nhìn các đồng đội vẫn đứng vững, tôi thấy mình phải làm hết sức. Chúng tôi chia nhau từng hạt gạo, từng viên thuốc, từng lời động viên, để giữ tinh thần cho nhau. Khi bình minh lên, nhìn đồng đội sống sót, tôi cảm thấy mọi mệt mỏi tan biến. Đó mới là phần thưởng lớn nhất của chúng tôi."
Khi tôi hỏi về kỷ niệm khó quên nhất, bác trả lời: "Không phải giấy khen hay Huân chương, mà là cảm giác chúng tôi vượt qua được trận đánh mà ai cũng nghĩ không thể sống sót. Niềm tự hào và tinh thần đồng đội, đó là thứ theo tôi cả đời."
Sau khi xuất ngũ năm 1982, bác trở về thôn Hạ Vũ 1, vẫn giữ mối quan hệ thân thiết với đồng đội cũ, thường nhắc lại những đêm pháo sáng, những trận đánh và tinh thần hy sinh thầm lặng. "Ký ức ấy không chỉ để tự hào, mà còn để giáo dục thế hệ sau, rằng hòa bình hôm nay là nhờ xương máu của chúng tôi ngày ấy," bác nói.



