Cựu chiến binh

Thời hoa lửa ở Củ Chi, Tây Ninh

Bác Nguyễn Văn Hà, sinh năm 1965, nhập ngũ năm 1972, thuộc đơn vị L543, giữ chức vụ CS, cấp bậc H2. Bác tham gia chiến trường Củ Chi, Tây Ninh, nơi nổi tiếng với hệ thống địa đạo phức tạp. Kỷ niệm sâu sắc nhất của bác là khi cùng đồng đội tổ chức phục kích, cứu một trung đội bị vây hãm trong địa đạo. Sau khi xuất ngũ năm 1982, bác được trao Huân chương Chiến sĩ và giấy khen nhờ tinh thần quả cảm và sự hy sinh thầm lặng.

Thanh Hóa24/12/2025Nguyễn Thị Thúy (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp bác Hà vào một buổi chiều tại thôn Hạ Vũ 1, khi bác đang dọn lại những bức ảnh cũ. Bác bắt đầu kể:

"Năm 1977, chúng tôi nhận nhiệm vụ hỗ trợ một trung đội bị địch vây hãm ở hệ thống địa đạo Củ Chi. Đêm đó, chỉ có ánh sáng từ những ngọn đèn dầu, khói bụi mịt mù. Tôi cùng đồng đội phải bò qua những đường hầm hẹp, tránh bẫy và hố bom, để tiếp cận trung đội và đưa họ ra an toàn. Khi kéo được họ ra ngoài, tim tôi như muốn nhảy khỏi lồng ngực, nhưng nhìn thấy mọi người còn sống, cảm giác sợ hãi biến mất, chỉ còn niềm tự hào."

Bác Hà cười buồn: "Có những lúc tưởng chừng không qua nổi, nhưng nhìn các đồng đội đứng sát cánh bên nhau, tôi thấy mình phải mạnh mẽ. Chúng tôi chia nhau từng lon cơm, từng viên thuốc, và từng lời động viên. Những đêm đó, tiếng súng rền rĩ, tiếng đồng đội gọi nhau, mọi thứ vừa đáng sợ vừa thiêng liêng."

Khi tôi hỏi bác về khoảnh khắc đáng nhớ nhất, bác trả lời: "Không phải lúc nhận Huân chương đâu, mà là khi nhìn các đồng đội sống sót và rút lui an toàn. Cảm giác ấy không gì so sánh được, mọi mệt mỏi tan biến hết. Chỉ còn lại niềm tự hào là đã góp phần nhỏ bé của mình cho Tổ quốc."

Sau khi xuất ngũ năm 1982, bác Hà vẫn thường xuyên gặp gỡ đồng đội, nhắc lại những trận đánh đêm ở Củ Chi, và chia sẻ với thế hệ trẻ về lòng quả cảm, tinh thần đồng đội và sự hy sinh thầm lặng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn