Thời hoa lửa ở Đồng Xoài, Bình Phước (1)
Bác Nguyễn Văn Hà, sinh năm 1965, nhập ngũ năm 1972, thuộc đơn vị L543, giữ chức vụ CS với cấp bậc H2. Bác tham gia chiến trường Đồng Xoài, Bình Phước trong những năm khốc liệt của cuộc kháng chiến chống xâm lược. Kỷ niệm sâu sắc nhất của bác là đêm chiến đấu bảo vệ cứ điểm Đồi Gai, khi đồng đội và bác phải chịu bom pháo dữ dội. Sau khi xuất ngũ năm 1982, bác được trao Huân chương Chiến sĩ và giấy khen của đơn vị nhờ tinh thần quả cảm.
Tôi gặp bác Hà trong một buổi giao lưu cựu chiến binh tại thôn Hạ Vũ 1. Bác ngồi thẳng lưng, ánh mắt thoáng nét buồn nhưng lại đầy tự hào. Bác kể với giọng trầm ấm:
"Năm 1975, đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ bảo vệ cứ điểm Đồi Gai, tại Đồng Xoài. Đêm đó, pháo địch rợp trời, khói lửa mịt mù, tôi cùng mấy đồng đội phải băng qua hố bom cứu những chiến sĩ bị thương nằm giữa cánh đồng. Tim tôi đập thình thịch, nhưng bỏ chạy sao được? Chúng tôi phải cứu họ, phải giữ cứ điểm, dù biết nguy hiểm rình rập."
Bác Hà cười buồn, rồi tiếp tục: "Một đồng đội trẻ bị thương nặng, tôi phải dìu anh ấy qua hố bom để đưa về trạm y tế. Có lúc tôi sợ lắm, nhưng nhìn các em lính trẻ xung quanh, thấy mình phải mạnh mẽ. Chúng tôi chia nhau từng lon cơm, từng viên thuốc, trong tiếng pháo rền rĩ cả đêm. Đêm ấy, tôi cảm nhận rõ nhất ý nghĩa của đồng đội, của tinh thần hy sinh."
Khi tôi hỏi bác về khoảnh khắc đáng nhớ nhất, bác đáp: "Không phải là khi nhận Huân chương Chiến sĩ đâu, mà là lúc chúng tôi đứng vững sau trận đánh mà ai cũng nghĩ không thể sống sót. Cảm giác đó không gì so sánh được, mọi mệt mỏi, sợ hãi tan biến hết. Chỉ còn lại niềm tự hào là đã góp phần nhỏ bé của mình cho Tổ quốc."
Sau khi xuất ngũ năm 1982, bác trở về Hạ Vũ 1, vẫn giữ liên lạc với đồng đội, thỉnh thoảng nhắc lại những đêm pháo sáng, những trận đánh ác liệt. "Chúng tôi, những người cựu chiến binh, luôn nhắc nhau rằng ký ức ấy không chỉ để tự hào, mà còn để giáo dục thế hệ sau, rằng hòa bình hôm nay là nhờ xương máu của chúng tôi ngày ấy," bác nói với giọng trầm nhưng dạt dào cảm xúc.
Câu chuyện của bác Nguyễn Văn Hà ở Đồng Xoài là minh chứng sống động cho tinh thần quả cảm, sự gắn bó đồng đội và hy sinh thầm lặng của những người trẻ thời kháng chiến. Mỗi lời bác kể, mỗi ánh mắt nhìn về quá khứ, khiến tôi cảm nhận trọn vẹn “thời hoa lửa” mà bác từng trải qua.



