Bài viết

THỜI HOA LỬA Ở HƯNG ĐẠO

Quảng Trị14/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

THỜI HOA LỬA Ở HƯNG ĐẠO

Những năm tháng ấy, khi tiếng giày đinh của quân thù còn in hằn trên mặt đất quê hương, làng Hưng Đạo bước vào thời hoa lửa bằng tất cả ý chí và niềm tin sắt đá. Dưới sự lãnh đạo, chỉ đạo trực tiếp của Huyện ủy và Ủy ban kháng chiến Lệ Thủy, chi bộ Hưng Đạo sớm quán triệt tinh thần chiến đấu trong từng đảng viên, từng người dân. Cuộc kháng chiến không chỉ ở chiến hào, mà bắt đầu từ mỗi mái nhà, mỗi con đường, mỗi tấc đất quê hương. Ngay từ những ngày đầu, lệnh trên vừa truyền xuống, cả làng đã rộn ràng chuẩn bị. Ban lãnh đạo kháng chiến được thành lập khẩn trương ở từng thôn xóm để chăm lo mọi việc. Dân quân được tổ chức, đội cứu thương ra đời, ban tản cư nhanh chóng nắm lực lượng người già, trẻ nhỏ, sẵn sàng đưa bà con đi sơ tán an toàn. Không khí khẩn trương mà trật tự, mỗi người một việc, ai cũng hiểu rằng sau lưng mình là làng xóm, là tương lai con cháu. Làng thực hiện nghiêm mệnh lệnh “vườn không, nhà trống”, “tiêu thổ kháng chiến”. Những chum lúa được chôn sâu dưới đất, của cải được giấu kín. Tre nứa, gỗ gạo trong nhà được đem ra làm hầm hào, công sự. Ban ngày đào đắp, ban đêm tiếp tục làm trong ánh đèn dầu leo lét. Tiếng cuốc, tiếng xẻng hòa cùng nhịp tim gấp gáp của những con người đang đứng trước thử thách sinh tử. Chỉ trong một thời gian ngắn, hơn ba kilômét đường hào đã vây quanh làng. Hàng trăm công sự được dựng lên, ụ đất tôn cao, cây to bị chặt hạ làm vật cản trên các trục đường quân địch có thể tiến vào. Cầu Cồn Lệ, cầu Huyện bị phá để chặn bước tiến của giặc. Làng quê hiền hòa ngày nào giờ trở thành một pháo đài kiên cường, sẵn sàng đối mặt với mọi hiểm nguy. Song song với việc xây dựng thế trận là việc củng cố lực lượng vũ trang cách mạng. Các đội tự vệ trong từng thôn được thành lập và huấn luyện gấp rút. Gần ba trăm anh chị em tham gia tự vệ, từ những thanh niên trai tráng đến những phụ nữ gan góc. Họ học cách đánh mìn, bắn súng, sử dụng đại đao, sẵn sàng chiến đấu khi cần. Dưới những tán tre làng, những buổi tập luyện diễn ra lặng lẽ nhưng quyết liệt, ánh mắt ai cũng ánh lên quyết tâm bảo vệ quê hương.

Trong khói lửa chiến tranh, tinh thần đoàn kết càng được hun đúc. Các đoàn thể cứu quốc trong mặt trận Việt Minh được củng cố, trở thành chỗ dựa tinh thần vững chắc cho nhân dân. Mỗi gia đình là một pháo đài, mỗi người dân là một chiến sĩ. Dù gian khổ, thiếu thốn, nhưng không ai lùi bước. Người ở lại bám làng, người tản cư vẫn hướng về quê nhà với niềm tin ngày trở về chiến thắng. Thời hoa lửa ấy đã đi qua, nhưng dấu tích của những đường hào, công sự và hơn hết là tinh thần bất khuất của con người Hưng Đạo vẫn còn mãi. Đó là thời kỳ mà lòng yêu nước được đo bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương; là những ngày tháng mà một làng quê nhỏ bé đã đứng lên, hiên ngang giữa phong ba, viết nên trang sử không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn