Thời hoa lửa ở Phước Long, Bình Phước
Bác Nguyễn Văn Hà, sinh năm 1965, nhập ngũ năm 1972, thuộc đơn vị L543, giữ chức vụ CS, cấp bậc H2. Bác tham gia chiến trường Phước Long, Bình Phước, tham gia nhiều trận phục kích và bảo vệ tuyến đường vận chuyển lương thực. Kỷ niệm sâu sắc nhất là khi cứu một nhóm đồng đội khỏi trận đánh ban ngày khi xe tiếp vận bị địch phục kích. Sau khi xuất ngũ năm 1982, bác được trao Huân chương Chiến sĩ và giấy khen nhờ lòng quả cảm và tinh thần hy sinh thầm lặng.
Trong buổi họp mặt cựu chiến binh tại Hạ Vũ 1, bác Hà kể với tôi:
"Năm 1978, đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ bảo vệ tuyến đường tiếp vận lương thực ở Phước Long. Một buổi trưa, khi đang tuần tra, chúng tôi bất ngờ bị địch phục kích. Tôi cùng mấy đồng đội phải nhanh chóng đưa xe bị hư về chỗ an toàn, đồng thời cứu những chiến sĩ bị thương. Mưa đạn, khói bom bao trùm, tim tôi đập như muốn vỡ. Nhưng nhìn đồng đội sát cánh bên nhau, tôi biết mình phải làm hết sức."
Bác Hà nhớ lại: "Có một đồng đội bị trúng đạn, tôi phải dìu anh ấy qua cánh đồng đầy hố bom. Chúng tôi vừa che chắn nhau, vừa tiến về vị trí an toàn. Khi bình minh ló dạng, nhìn lại tuyến đường được giữ nguyên vẹn, tôi cảm thấy hạnh phúc và tự hào. Đó mới là phần thưởng thật sự."
Khi tôi hỏi về bài học rút ra từ trận đánh, bác đáp: "Không phải Huân chương hay giấy khen, mà là tình đồng đội, lòng quả cảm và tinh thần hy sinh. Nếu không sát cánh bên nhau, sẽ không ai sống sót. Niềm tự hào ấy theo tôi cả đời."
Sau khi xuất ngũ năm 1982, bác Hà vẫn giữ liên lạc với đồng đội, thỉnh thoảng nhắc lại những trận đánh và chia sẻ với thế hệ trẻ về sự hy sinh và lòng quả cảm của những ngày “thời hoa lửa”. "Hòa bình hôm nay là nhờ xương máu của chúng tôi ngày ấy," bác nhấn mạnh.



