Thời hoa lửa ở Quảng Bình, chiến trường A
Bác Lê Thị Thông, sinh năm 1959, nhập ngũ năm 1968, tham gia chiến trường Quảng Bình trong những năm ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Là chiến sĩ thuộc đơn vị F530TT, bác giữ chức vụ CS, cấp bậc H2. Kỷ niệm sâu sắc nhất của bác là khi tham gia chiến đấu bảo vệ một điểm chốt tại đồi Bạch Đằng, nơi bác và đồng đội phải đối mặt với một cuộc tấn công mạnh mẽ của quân địch. Sau khi xuất ngũ năm 1974, bác được trao Huân chương Chiến sĩ và nhiều giấy khen nhờ sự dũng cảm trong chiến đấu.
Một chiều hè oi ả, tôi ngồi bên bác Thông trong căn nhà đơn sơ ở thôn Hạ Vũ 1. Bác cầm ly nước, đôi mắt sáng ngời như thể đang hồi tưởng lại những năm tháng khốc liệt. Bác kể:
"Năm 1973, tôi và đơn vị F530TT nhận nhiệm vụ giữ chốt tại đồi Bạch Đằng, Quảng Bình. Đêm đó, địch tấn công mạnh mẽ, pháo sáng chiếu rọi cả bầu trời. Tôi nhớ mãi cái cảm giác đứng giữa trận địa, vừa phải chống trả, vừa phải bảo vệ đồng đội."
Bác Thông tiếp tục, mắt bác hơi nheo lại như thể muốn hình dung lại trận chiến ấy: "Lúc ấy, đạn dội xuống như mưa, chúng tôi phải tìm cách che chắn và phòng thủ, nhưng địch lại rất quyết liệt. Một đồng đội của tôi bị thương, tôi phải cùng mấy người khác dìu cậu ấy ra ngoài, nhưng đạn vẫn xé toạc không gian. Đêm hôm ấy, tất cả chúng tôi đều kiệt sức, nhưng vẫn quyết không bỏ cuộc."
Tôi hỏi bác về những kỷ niệm đáng nhớ nhất, bác mỉm cười: "Kỷ niệm không phải là khi nhận Huân chương đâu, mà là lúc tôi nhìn thấy các đồng đội đứng vững sau trận chiến, cùng nhau vượt qua giông bão. Cảm giác đó không thể nào quên được. Đó mới là chiến thắng đích thực."
Sau khi xuất ngũ vào năm 1974, bác trở về thôn Hạ Vũ 1, nơi vẫn giữ mãi những kỷ niệm về những ngày "hoa lửa". "Tôi luôn nói với các thế hệ sau rằng hòa bình hôm nay là nhờ xương máu của chúng tôi. Chúng tôi đã chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc, và niềm tự hào đó sẽ sống mãi trong lòng tôi."
Câu chuyện của bác Lê Thị Thông là một minh chứng sống động cho tinh thần hy sinh, lòng dũng cảm và sự kiên cường trong những ngày tháng chiến tranh khốc liệt. Mỗi lời bác kể, mỗi ký ức về thời gian ấy đều là một bài học về lòng yêu nước và sự hy sinh không bao giờ phai mờ.



