Cựu chiến binh

Thời hoa lửa ở Quảng Trị – Chiến đấu trên những mảnh đất cay đắng

Bác Lê Thị Thông, sinh năm 1959, nhập ngũ năm 1968 và tham gia chiến trường Quảng Trị trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Là chiến sĩ thuộc đơn vị F530TT, bác giữ chức vụ CS và cấp bậc H2. Kỷ niệm sâu sắc nhất của bác là trong trận chiến bảo vệ đồi Cầu Rền, nơi bác cùng đồng đội chiến đấu trong mưa bom, bão đạn. Sau khi xuất ngũ vào năm 1974, bác được trao Huân chương Chiến sĩ và giấy khen vì tinh thần dũng cảm và cống hiến cho đất nước.

Thanh Hóa24/12/2025Nguyễn Thị Thúy (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Lê Thị Thông ngồi yên lặng trong căn nhà nhỏ tại thôn Hạ Vũ 1, đôi mắt bác lấp lánh những kỷ niệm không thể nào quên. Khi tôi hỏi về những năm tháng chiến tranh, bác bắt đầu kể lại bằng một giọng điềm đạm, nhưng cũng đầy cảm xúc:

"Năm 1972, tôi và đơn vị F530TT nhận lệnh lên Quảng Trị, nơi chiến sự diễn ra ác liệt. Chúng tôi được giao nhiệm vụ bảo vệ đồi Cầu Rền, một địa điểm chiến lược quan trọng. Đêm đó, địch tấn công mạnh mẽ, pháo sáng chiếu rọi cả bầu trời. Đạn dội xuống không ngớt, tôi cùng các đồng đội phải chiến đấu dưới hỏa lực dày đặc, nhưng chúng tôi quyết không lùi bước."

Bác Thông tiếp tục với ánh mắt trầm tư, nói về những đồng đội thân thiết mà bác đã chiến đấu bên cạnh: "Trong trận đánh ấy, có một đồng đội của tôi bị thương nặng. Khi tôi cùng nhóm đồng đội khác dìu cậu ấy ra khỏi trận địa, tôi cảm nhận được một điều mà chiến tranh đã dạy tôi: sự hy sinh, sự gắn bó không thể thiếu trong mỗi trận chiến. Chúng tôi không chỉ chiến đấu vì mình mà còn vì đồng đội, vì Tổ quốc."

Tôi hỏi bác về kỷ niệm khó quên nhất, và bác không ngần ngại chia sẻ: "Kỷ niệm lớn nhất không phải là lúc nhận Huân chương Chiến sĩ, mà là khi tôi cùng đồng đội giữ vững đồi Cầu Rền, dù trong hoàn cảnh vô cùng khó khăn. Đó là chiến thắng của tinh thần đồng đội, và cảm giác đó không thể nào quên."

Sau khi xuất ngũ, bác luôn mang trong mình niềm tự hào về những gì mình đã làm: "Hòa bình hôm nay là nhờ những hy sinh của chúng tôi. Tôi luôn nhắc nhở các thế hệ sau rằng phải trân trọng hòa bình này, vì nó không tự nhiên mà có được."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn