Thời hoa lửa ở Quảng Trị, chiến trường A
Bác Lê Thị Thông, sinh năm 1959, nhập ngũ năm 1968, tham gia chiến trường Quảng Trị trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Là chiến sĩ thuộc đơn vị F530TT với chức vụ CS, cấp bậc H2, bác tham gia vào nhiều trận đánh quan trọng. Kỷ niệm sâu sắc nhất của bác là đêm chiến đấu bảo vệ cứ điểm tại đồi Cầu Rền, nơi đồng đội và bác phải đương đầu với một cuộc tấn công lớn của địch. Sau khi xuất ngũ năm 1974, bác được trao Huân chương Chiến sĩ và giấy khen vì thành tích chiến đấu dũng cảm.
Bác Thông ngồi yên lặng một góc trong căn phòng của mình tại thôn Hạ Vũ 1. Ánh mắt bác như xa xăm, chìm vào những ký ức của một thời lửa đạn. Khi tôi hỏi về những năm tháng trong quân ngũ, bác bắt đầu kể với giọng trầm ấm nhưng đầy xúc động:
"Năm 1972, đơn vị F530TT nhận nhiệm vụ bảo vệ một cứ điểm quan trọng ở Quảng Trị. Đêm đó, địch tấn công mạnh mẽ, pháo sáng giăng đầy bầu trời, khói lửa mịt mù. Tôi và đồng đội phải chiến đấu suốt đêm để giữ vững vị trí. Lúc đó, không ai nghĩ chúng tôi có thể sống sót, nhưng tôi nhớ rất rõ, chúng tôi đã cùng nhau chiến đấu đến hơi thở cuối cùng."
Bác ngừng lại, một hồi lâu như thể muốn tìm lại những cảm xúc xưa. Rồi bác tiếp tục, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy kiên cường: "Trong trận đánh ấy, tôi nhớ nhất là một đồng đội trẻ bị thương. Khi đó, tôi phải dìu cậu ấy ra khỏi trận địa, giữa làn mưa bom đạn. Dù tim tôi đập thình thịch, nhưng khi nhìn vào ánh mắt của đồng đội, tôi chỉ biết làm hết sức mình."
Tôi hỏi bác về khoảnh khắc đáng nhớ nhất trong suốt thời gian tham gia chiến đấu, bác không ngần ngại trả lời: "Không phải là lúc nhận Huân chương, mà là khi nhìn thấy đồng đội còn sống, bình an. Cảm giác đó không thể nào quên được. Chúng tôi đã cùng nhau vượt qua trận chiến mà lúc ấy ai cũng nghĩ không thể sống sót. Đó mới là phần thưởng vô giá."
Khi tôi hỏi bác về suy nghĩ sau những năm tháng đó, bác chia sẻ: "Sau khi xuất ngũ năm 1974, tôi trở về thôn Hạ Vũ 1, nhưng ký ức ấy luôn theo tôi suốt cuộc đời. Tôi luôn nhắc mình rằng hòa bình hôm nay là nhờ xương máu của chúng tôi ngày ấy."
Câu chuyện của bác Thông không chỉ là những kỷ niệm của một thời chiến tranh ác liệt mà còn là minh chứng cho lòng quả cảm và sự hy sinh thầm lặng của những người chiến sĩ. Những ánh mắt sáng ngời của bác, cùng lời kể đầy tự hào, khiến tôi cảm nhận sâu sắc về "thời hoa lửa" mà bác đã trải qua.



