Cựu chiến binh

Thời hoa lửa ở Quảng Trị - Nơi đạn lửa không dập tắt lòng yêu nước

Bác Nguyễn Văn Hà, sinh năm 1965, nhập ngũ năm 1972, tham gia chiến trường Quảng Trị trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Là chiến sĩ thuộc đơn vị L543, bác giữ chức vụ CS, cấp bậc H2. Trong những năm tháng gian khổ ấy, bác tham gia nhiều trận chiến ác liệt, nhưng kỷ niệm sâu sắc nhất là đêm tấn công đồi Cầu Rền, nơi bác và đồng đội phải đối mặt với quân địch hùng mạnh. Sau khi xuất ngũ vào năm 1982, bác được trao Huân chương Chiến sĩ và nhiều giấy khen vì lòng dũng cảm và kiên cường trong chiến đấu

Thanh Hóa24/12/2025Nguyễn Thị Thúy (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp bác Nguyễn Văn Hà trong một buổi chiều ấm áp tại thôn Hạ Vũ 1. Bác ngồi thẳng lưng, đôi mắt đầy sự tĩnh lặng nhưng cũng ánh lên niềm tự hào của một người đã từng chiến đấu vì Tổ quốc. Khi tôi hỏi bác về những ngày tháng gian khổ trong quân ngũ, bác bắt đầu kể:

"Năm 1974, chúng tôi nhận lệnh từ cấp trên để chiếm lĩnh đồi Cầu Rền, một địa điểm chiến lược ở Quảng Trị. Lúc ấy, quân địch đóng quân ở đây rất đông và kiên cố, nhưng chúng tôi không có lựa chọn nào khác ngoài việc tấn công. Đêm đó, đạn pháo sáng chiếu rọi cả bầu trời, khói mịt mù, mọi thứ như chìm trong biển lửa. Lúc đó, tôi nhớ rất rõ là mình và đồng đội phải tấn công vào một căn cứ địch được phòng thủ rất kiên cố. Trận chiến kéo dài suốt đêm, chúng tôi đã chiến đấu với tất cả những gì mình có."

Bác Hà ngừng lại, ánh mắt bác rực lên những cảm xúc mãnh liệt khi nhớ lại những giây phút ấy. Bác tiếp tục: "Có một lúc, tôi bị vấp phải một hố bom trong đêm tối, nhưng trong đầu tôi chỉ nghĩ đến việc phải cứu đồng đội, không thể để ai ngã xuống mà mình không cứu. Mặc dù rất sợ, nhưng tình đồng đội đã giúp tôi vượt qua."

Khi tôi hỏi về kỷ niệm đáng nhớ nhất trong suốt thời gian tham gia chiến đấu, bác trả lời ngay: "Không phải là Huân chương, mà là khi nhìn thấy những người đồng đội mình còn sống sót sau trận đánh. Niềm tự hào ấy đã theo tôi suốt cuộc đời, dù đã nhiều năm trôi qua."

Sau khi xuất ngũ vào năm 1982, bác vẫn giữ liên lạc với đồng đội và luôn nhắc lại những trận đánh, những khoảnh khắc không bao giờ quên: "Chúng tôi chiến đấu để bảo vệ quê hương, và mỗi chiến công đều là niềm tự hào không thể tả hết. Hòa bình hôm nay là nhờ những hy sinh của chúng tôi ngày ấy."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn