Thời hoa lửa ở Trảng Bàng, Tây Ninh
Bác Nguyễn Văn Hà, sinh năm 1965, nhập ngũ năm 1972, thuộc đơn vị L543, giữ chức vụ CS với cấp bậc H2. Bác tham gia chiến trường Trảng Bàng, Tây Ninh, nơi diễn ra nhiều trận phục kích và đột kích táo bạo. Kỷ niệm bác nhớ nhất là khi bảo vệ kho lương và cứu đồng đội khỏi trận phục kích ban đêm. Sau khi xuất ngũ năm 1982, bác được trao Huân chương Chiến sĩ và giấy khen của đơn vị nhờ dũng cảm trong chiến đấu.
Tôi gặp bác Hà trong một buổi họp mặt cựu chiến binh tại thôn Hạ Vũ 1. Bác ngồi im, ánh mắt nhìn xa xăm như đang thấy lại những cánh đồng Trảng Bàng rực lửa. Bác kể:
"Năm 1974, đơn vị L543 được lệnh bảo vệ kho lương phía Tây Trảng Bàng. Đêm ấy, địch bất ngờ phục kích, chúng tôi bị kẹt giữa hai đợt tấn công. Tôi và đồng đội phải chạy qua những hố bom, dìu những người bị thương về chỗ an toàn. Cảm giác sợ hãi thật sự, nhưng khi nhìn các đồng đội sát cánh bên nhau, tôi thấy mình phải mạnh mẽ, phải hoàn thành nhiệm vụ."
Bác Hà nhớ lại một khoảnh khắc khiến mắt bác ánh lên: "Một đồng đội trẻ bị thương nặng, tôi phải cõng anh ấy qua cánh đồng trống giữa tiếng súng nổ. Có lúc tôi nghĩ không thể qua nổi, nhưng rồi chúng tôi cùng nhau vượt qua. Khi bình minh ló dạng, nhìn lại kho lương vẫn còn nguyên vẹn, tôi cảm thấy niềm tự hào dâng trào, vì chúng tôi đã bảo vệ được tài sản và đồng đội."
Khi tôi hỏi về bài học bác rút ra từ trận đánh, bác trả lời: "Không phải Huân chương, mà là tinh thần đồng đội và lòng quả cảm. Mỗi người chúng tôi đều biết rằng nếu không sát cánh cùng nhau, sẽ không ai sống sót. Niềm tự hào đó theo tôi suốt cả cuộc đời."
Sau khi xuất ngũ năm 1982, bác Hà vẫn giữ liên lạc với đồng đội, thỉnh thoảng cùng nhau nhắc lại những trận đánh đêm Trảng Bàng, những khoảnh khắc hy sinh mà không ai quên. "Chúng tôi luôn nói với các thế hệ trẻ rằng hòa bình hôm nay có được là nhờ xương máu và lòng quả cảm của thế hệ chúng tôi ngày ấy," bác kết thúc câu chuyện.


