Khác

Thời Hoa Lửa – Ông Lê Hữu Tài Và Đồng Đội

Thời Hoa Lửa – Ông Lê Hữu Tài Và Đồng Đội

Thanh Hóa03/03/2026xã Thiệu Trung (xã Thiệu Trung)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Các con, các cháu thân yêu,

Chiến tranh đã lùi xa hơn 50 năm, nhưng với ông, những năm tháng hoa lửa ấy vẫn còn in đậm trong ký ức. Ông sinh ngày 15/8/1952. Tháng 3 năm 1972, khi vừa tròn 20 tuổi, ông lên đường nhập ngũ. Khi đó, cuộc Kháng chiến chống Mỹ cứu nước đã bước vào giai đoạn khốc liệt nhất.

Ngày rời quê, hành trang của ông chỉ có một chiếc ba lô nặng khoảng 12kg, gồm hai bộ quần áo, một tăng võng, một cuốn sổ tay và tấm ảnh gia đình chụp năm 1971. Trung đội của ông có 32 người, hầu hết đều mới mười tám, đôi mươi.

Chúng ông hành quân vào Nam theo tuyến Đường Trường Sơn – con đường chiến lược dài hơn 16.000 km xuyên qua núi rừng hiểm trở. Ban ngày ngụy trang trong rừng, ban đêm lặng lẽ di chuyển. Mỗi đêm đi khoảng 15–20 km. Có những đợt mưa rừng kéo dài cả tuần, quần áo ướt sũng, vắt bám đầy chân.

Lương thực chủ yếu là gạo sấy, mỗi người khoảng 0,7 kg một ngày. Nước uống lấy từ suối, phải lọc qua khăn. Có khi cả tiểu đội chia nhau từng bi đông nước. Nhưng không ai than vãn, bởi tất cả đều chung một niềm tin: đất nước sẽ thống nhất.

Năm 1972, đơn vị ông tham gia nhiều trận đánh ác liệt. Có trận kéo dài 3 giờ đồng hồ, đại đội 105 người thì 17 đồng chí hy sinh, 23 người bị thương. Trung đội 32 người của ông, sau nhiều năm chiến đấu, đến ngày hòa bình chỉ còn 19 người trở về.

Cuối năm 1972, khi Mỹ mở cuộc ném bom 12 ngày đêm xuống miền Bắc – chiến dịch lịch sử mang tên Chiến dịch Linebacker II – chúng ông ở chiến trường mà lòng như lửa đốt khi nghe tin Hà Nội, Hải Phòng bị bom B-52 tàn phá. Chỉ trong 12 ngày, hơn 20.000 tấn bom đã trút xuống.

Rồi mùa xuân năm 1975 đến. Ông tham gia chiến dịch cuối cùng – Chiến dịch Hồ Chí Minh. Từ ngày 26 đến 30/4/1975, quân ta tiến công thần tốc. 11 giờ 30 phút ngày 30/4/1975, chiến tranh chính thức kết thúc. Lúc đó, ông 23 tuổi.

Ngày trở về quê, ông chỉ còn chưa đầy 50kg, trong chân vẫn còn hai mảnh đạn. Nhưng ông là người may mắn. Trong suốt cuộc chiến, cả nước có hơn 1,1 triệu liệt sĩ và khoảng 600.000 thương binh. Mỗi con số là một cuộc đời, một gia đình chịu mất mát.

Thời của ông, tuổi trẻ không có ước mơ riêng tư. Ước mơ lớn nhất là hòa bình. Những đêm hiếm hoi yên tĩnh, ông lấy tấm ảnh gia đình ra xem rồi lại cất vội khi có báo động. Hình ảnh quê nhà, bếp lửa, tiếng mẹ cha chính là điểm tựa để ông và đồng đội vượt qua sợ hãi.

Hòa bình hôm nay là kết tinh của biết bao hy sinh thầm lặng. Các con, các cháu được sinh ra trong thời bình, được học hành đầy đủ, đó là điều quý giá vô cùng. Hãy sống có trách nhiệm, biết yêu thương và biết ơn.

Nếu được chọn lại, ông và nhiều đồng đội vẫn sẽ bước lên con đường năm ấy. Bởi phía sau người lính là Tổ quốc và nhân dân.

Ký ức thời hoa lửa sẽ theo ông suốt cuộc đời – như một phần máu thịt không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Thời Hoa Lửa – Ông Lê Hữu Tài Và Đồng Đội | Câu chuyện thời hoa lửa