Bài viết

THỜI HOA LỬA Ông Nguyễn Đăng Đỏ, sinh năm 1950, tại Thôn Do Nghĩa – Xã Nghĩa An – Huyện Ninh Giang – Tỉnh Hải Dương

Ông Nguyễn Đăng Đỏ, sinh năm 1950, tại Thôn Do Nghĩa – Xã Nghĩa An – Huyện Ninh Giang – Tỉnh Hải Dương. nay thuộc Thôn Do Nghĩa – Xã Vĩnh Lại – TP Hải Phòng, là người con của quê hương giàu truyền thống cách mạng, suốt đời sống và cống hiến cho Tổ quốc. Tháng 7 năm 1969, khi vừa tròn 19 tuổi, ông Nguyễn Đăng Đỏ lên đường nhập ngũ, với niềm tin son sắt: “Quyết chiến đấu cho Tổ quốc thân yêu.”Ông được biên chế vào Binh chủng Đặc công, thuộc Bộ Tư lệnh 305 – lực lượng tinh nhuệ của quân đ

Hải Phòng15/11/2025Đào Thị Trang (xã Vĩnh Lại)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

THỜI HOA LỬA

Ông Nguyễn Đăng Đỏ, sinh năm 1950, tại Thôn Do Nghĩa – Xã Nghĩa An – Huyện Ninh Giang – Tỉnh Hải Dương. nay thuộc Thôn Do Nghĩa – Xã Vĩnh Lại – TP Hải Phòng, là người con của quê hương giàu truyền thống cách mạng, suốt đời sống và cống hiến cho Tổ quốc.

Tháng 7 năm 1969, khi vừa tròn 19 tuổi, ông Nguyễn Đăng Đỏ lên đường nhập ngũ, với niềm tin son sắt: “Quyết chiến đấu cho Tổ quốc thân yêu.”Ông được biên chế vào Binh chủng Đặc công, thuộc Bộ Tư lệnh 305 – lực lượng tinh nhuệ của quân đội ta lúc bấy giờ.

Suốt một năm huấn luyện tại miền Bắc, ông cùng đồng đội trải qua những tháng ngày rèn luyện gian khổ: hành quân xuyên rừng, vượt sông, gài mìn, đánh gần, đánh nhanh, luyện kỹ chiến thuật đặc công. Đó là quãng thời gian thử thách ý chí thép của người lính.

Cuối năm 1970, đơn vị ông hành quân vào Nam. Trên đường Trường Sơn, bom đạn rình rập, địch đánh phá dữ dội. Khi đi qua Cự Nẫm – Bố Trạch – Quảng Bình, máy bay Mỹ ném bom dữ dội khiến nhiều đồng đội của ông hy sinh.

“Có người ngã xuống ngay bên vai mình, chưa kịp gọi nhau một tiếng cuối…” – ông kể, giọng nghẹn lại.

Những chiến sĩ còn sống tiếp tục vượt qua gian khổ, hành quân qua đất Lào, men theo đường mòn Hồ Chí Minh, về phía Ngã ba Đông Dương, rồi được đón về căn cứ Gia Lai để tiếp tục huấn luyện, chuẩn bị cho chiến trường mới.

Sau ba ngày hành quân, đúng đêm 19/4/1972, đơn vị ông tham gia trận tập kích vào căn cứ trung đoàn 40 sư 3 nguỵ . Trận đánh ác liệt, ta tiêu diệt hơn 1.000 tên địch, nhưng cũng mất hơn 100 đồng đội.

“Tiếng súng, tiếng bom, tiếng hô xung phong hòa thành bản nhạc của máu và thép. Không ai nghĩ đến sợ hãi, chỉ biết tiến lên.”

Sau đó, đêm ngày 20 tháng 5 đơn vị tiếp tục hành quân về Ba Tơ – Quảng Ngãi, được giao nhiệm vụ tiêu diệt tên quận phó ác ôn khét tiếng, kẻ từng tàn bạo đến mức cắt tai, moi tim gan của chiến sĩ ta ăn. Cắt tai của chiến sĩ cộng sản phơi khô làm vòng đeo cổ. Trong trận ấy, hắn đã bị trừng trị, đem lại công bằng cho bao đồng bào vô tội.

Từ Bình Định vào Quảng Ngãi, đơn vị liên tục chiến đấu. Đến tháng 12 năm 1972, đúng dịp chuẩn bị ký Hiệp định Paris, ông cùng đồng đội chia làm ba mũi tập kích. Suốt một ngày đêm, họ nằm im dưới hầm sát hàng rào địch, bom đạn trút xuống như mưa.

Trong thời gian đó, lực lượng của ta liên tục cơ động từ Bắc Bình Định vào tỉnh Quảng Ngãi. Sau khi đánh Tam Quan xong, đơn vị tiếp tục quay về tiến công Ba Tơ lần thứ hai, và chính trận đánh này đã góp phần giải phóng hoàn toàn căn cứ của huyện Bình Thanh, tỉnh Quảng Ngãi.

Đến 12 giờ trưa hôm sau, nhận lệnh xuất kích, ông đeo trên vai một quả bộc phá nặng gần 20 cân, phá rào mở cửa cho đại quân tiến vào.

“Giữa khói lửa ngút trời, chỉ còn tiếng tim mình đập và tiếng gọi của Tổ quốc thôi.”

Chiến công nối tiếp chiến công, đơn vị ông trở thành lực lượng chủ công trong nhiều trận đánh lớn của chiến trường Quảng Ngãi.

Đêm 23/4/1975, họ làm chủ hoàn toàn thị xã, góp phần vào thắng lợi trọn vẹn của cuộc Tổng tiến công mùa xuân năm 1975, giải phóng miền Nam – thống nhất đất nước.

Sau giải phóng, ông cùng đơn vị làm nhiệm vụ bảo vệ trại cải tạo và xây dựng chính quyền cơ sở, rồi vào Thuận Hải tham gia xây dựng kinh tế mới. Đến tháng 9/1977, do sức khỏe giảm sút, ông phục viên trở về quê hương.

Trở về đời thường, ông Nguyễn Đăng Đỏ tiếp tục cống hiến cho quê hương.
Ông tham gia công tác Đoàn, rồi phụ trách đội sản xuất nông nghiệp. Với tinh thần trách nhiệm cao, ông được giao phụ trách đội kỹ thuật của xã, sau đó trở thành đội trưởng đội sản xuất.

Một thời gian sau, ông được điều sang đội thường trực của xã, góp phần đắc lực trong công tác tổ chức sản xuất và phong trào nông dân.Đến năm 2002, ông tham gia Hội Thường trực Nông dân xã, rồi đảm nhiệm chức vụ Phó thôn, Bí thư chi bộ thôn – tiếp tục dẫn dắt phong trào địa phương phát triển vững mạnh.

Đến tháng 5 năm 2018, sau gần nửa thế kỷ cống hiến cho quân đội và quê hương, ông nghỉ công tác, hiện được hưởng chế độ bệnh binh hạng 2 – một sự tri ân xứng đáng cho người lính già kiên trung.

Giờ đây, dù mái tóc đã bạc, nhưng trong mắt ông Nguyễn Đăng Đỏ, ngọn lửa năm xưa vẫn còn rực cháy. Ông thường nói với lớp trẻ:

“Thời hoa lửa ấy, gian khổ lắm nhưng cũng đẹp lắm! Vì trong khói lửa, chúng tôi tìm thấy tình đồng đội, tình người – và lòng yêu nước không bao giờ phai.”

“Thời hoa lửa” – câu chuyện của ông không chỉ là hồi ức cá nhân, mà là khúc tráng ca của cả một thế hệ đã sống, chiến đấu và hi sinh cho nền hòa bình hôm nay

Hiện nay, đền thờ Tiểu đoàn 406 Đặc công trực thuộc Quân khu 5 tại căn cứ Ba Rây, huyện Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi, là nơi ghi dấu sự hy sinh anh dũng của hơn 100 cán bộ, chiến sĩ. Ngôi đền thiêng này đã được xếp hạng là Di tích lịch sử của tỉnh Quảng Ngãi, trở thành điểm tri ân, nhắc nhớ các thế hệ hôm nay và mai sau về những người đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn