Cựu chiến binh

"Thời Hoa lửa" rực rỡ và tuổi trẻ

Những năm tháng ấy được gọi bằng một cái tên rất đẹp: Thời Hoa Lửa. Đó là thời của gian khổ, nhưng cũng là thời của lý tưởng, của lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng. Và ngày hôm nay, chúng tôi vinh dự được gặp gỡ và lắng nghe câu chuyện từ một nhân chứng lịch sử, một người đã sống và cống hiến trong những năm tháng Thời Hoa Lửa của dân tộc.

Bắc Ninh30/01/2026Chi đoàn trường tiểu học Vôi số 2 (Đoàn xã Lạng Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hòa bình hôm nay đến với chúng ta thật bình dị. Trong tiếng cười trẻ thơ, trong nhịp sống yên ả của quê hương, có những điều tưởng chừng như đã luôn tồn tại. Nhưng để có được những ngày tháng bình yên ấy, đã có một thế hệ đi qua chiến tranh, đi qua bom đạn, đói khổ và chia ly. Một thế hệ đã sống, đã chiến đấu bằng cả tuổi trẻ, niềm tin và tình yêu sâu nặng với Tổ quốc.

Những năm tháng ấy được gọi bằng một cái tên rất đẹp: Thời Hoa Lửa. Đó là thời của gian khổ, nhưng cũng là thời của lý tưởng, của lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng. Và ngày hôm nay, chúng tôi vinh dự được gặp gỡ và lắng nghe câu chuyện từ một nhân chứng lịch sử, một người đã sống và cống hiến trong những năm tháng Thời Hoa Lửa của dân tộc.

Bác Nguyễn Ngọc Thụy kể "Trong cái bối cảnh lúc bấy giờ thì là trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, mà hiện tại là giai đoạn rất gay go và ác liệt. Cho nên là những năm đó là đế quốc Mỹ và tay sai đang thua trên bàn đàm phán của Hiệp định Paris, cho nên chúng mở nhiều cuộc tấn công ở trên chiến trường, nhất là chiến trường miền Nam và chiến trường phía Bắc.

Hiện tại thì nhất là những năm 72 là chúng đã tấn công các chiến trường miền Nam, và trong đó có cái chiến trường Quảng Trị là rất ác liệt. Sau đó, vì cái đàm phán của chúng có nhiều thất bại, cho nên là kẻ thù đã tiến hành tổ chức một cuộc xâm chiếm chiến lược là dùng B-52 và các vũ khí hủy diệt ra để tiêu diệt cái chế độ xã hội chủ nghĩa ở miền Bắc, nhằm đưa đất nước ta vào thời kỳ đồ đá.

Chính trong cái thời kỳ đó thì nhân dân ta thì rất anh dũng, tấn công và đánh lại kẻ thù. Trong cái bối cảnh đất nước là với tinh thần là 'thóc không thiếu một cân, quân không thiếu một người', thì vì miền Nam thân yêu, lúc đó thì thế hệ trẻ của các bác lúc bấy giờ là luôn luôn là nêu cao tinh thần cách mạng, là học hỏi rồi theo bước cha anh để lên đường chống Mỹ cứu nước và giải phóng miền Nam thống nhất đất nước.

Cho nên trên cái lúc ấy là thời kỳ mà các bác là còn trẻ, cho nên trẻ khỏe, là có một lý tưởng vì đất nước, vì nhân dân. Cho nên các bác đã xung phong là đi tham gia vào quân ngũ để phục vụ cho đồng bào, phục vụ nhân dân, đóng góp một phần nhỏ bé của bản thân mình cho đất nước và để giải phóng hòa bình cũng như là thống nhất đất nước sau này. Thì cái cơ duyên là bác tham gia kháng chiến là từ những năm 72." Về cái những kỷ niệm và những năm tháng đấy thì bác là người đã tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tham gia chiến dịch Hồ Chí Minh, chiến dịch tham gia ngăn chặn cái sự xâm lược của phía Tây Nam cũng như phía Bắc. Trong nhiều cái năm tháng đó thì cái kỷ niệm thì nó nhiều, nhưng kỷ niệm sâu sắc nhất đối với bác là trong những năm đó mình đã được tiến hành tham gia cái chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử.

Và trong chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử thì lúc đấy là ở tuổi trẻ, và khi tiến vào giải phóng Sài Gòn thì mỗi người trên vai một khẩu súng và đeo một cái băng đỏ ở tay là tiến thẳng về Sài Gòn. Lúc ấy nó hào hứng lắm, nó vui vẻ lắm mà thanh niên lúc đó phấn khởi, chứ nó không như là những thời kỳ mà phải chui xuống hầm xuống ấy thứ vào nó vất vả của miền Bắc. Trong cái cuộc chiến tranh là giải phóng Tổ quốc thì trong cái thời kỳ đó khó khăn nhất ấy là khi mà ta tấn công mãnh liệt với tinh thần là 'thần tốc, sáng tạo', thì hiện tại là trong cái lúc ấy thì có địch khi bị đánh vào nó co cụm vào và xây dựng phòng tuyến ở xung quanh Sài Gòn.

Thì lúc ấy rất khó khăn, là nhất là chiến trường khu vực ở phía Đông Bắc của Sài Gòn, bác thuộc của Quân đoàn 4. Cho nên tấn công theo hướng Đông Bắc thì khi mà vào trong đó thì khu vực Xuân Lộc, Biên Hòa, Hố Nai là những cái khu vực rất khó khăn mà địch là co cụm vào và nó đánh trả rất quyết liệt.

Và chúng sử dụng toàn bộ những cái vũ khí là hủy diệt, là có những loại bom mà để cháy cả không khí để cho là quân ta bị thiệt hại rất là lớn. Nhưng do cái tinh thần quật cường của anh em chiến sĩ cũng như mưu trí sáng tạo, và được sự đóng góp ủng hộ của nhân dân đồng khởi nên các bác đã tiến hành là đánh được, dẹp được quân địch và tiến vào Sài Gòn, giải phóng Sài Gòn.

Qua đây bấc Thụy cũng có một điều gì muốn nhắn nhủ đến thế hệ trẻ chúng cháu ngày hôm nay. "Về thế hệ của các bác ấy thì ngày xưa mục tiêu chủ yếu là tham gia cái đánh địch giải phóng và sản xuất để chi viện cho miền Nam. Nhưng đến nay thì nó không còn ở cái chế độ các cháu lớp trẻ bây giờ được sống trong cái thời kỳ hòa bình, và tiếp nhận cái khoa học kỹ thuật rồi tiến hành xây dựng đất nước trong cái thời kỳ mới, thời kỳ của những năm tháng kỷ nguyên mới.

Thì với cái nhắn nhủ của bác ấy, chỉ có cái nhắn nhủ là các cháu nên học tập, nêu cao tinh thần cách mạng, và nắm tìm hiểu, nắm chắc làm chủ được cái khoa học kỹ thuật. Cũng như trên cương vị mỗi người ta học tập, ta phấn đấu sau này để phục vụ cho Tổ quốc, phục vụ nhân dân, được Đảng và nhân dân là tin yêu."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn