THỜI HOA LỬA – TÔI LÀ ĐỖ VĂN NGHIỆP
Tôi là Đỗ Văn Nghiệp, sinh năm 1970, quê ở xã Bảo Thắng. Cuộc đời tôi gắn với hai chặng đường rõ rệt: một chặng là chiến trường biên giới phía Bắc, và chặng còn lại là quê hương nơi tôi trở về để tiếp tục “đánh trận” trong thời bình.
Năm 1988, khi vừa tròn 18 tuổi, tôi nhập ngũ. Khi ấy đất nước đã yên tiếng bom đạn ở nhiều nơi, nhưng nơi biên giới phía Bắc vẫn còn căng thẳng. Tôi được biên chế vào đơn vị làm nhiệm vụ bảo vệ tuyến biên giới trong giai đoạn 1988–1991.
Những ngày ở đơn vị, tôi hiểu thế nào là cái lạnh thấm vào da thịt, là những đêm sương phủ kín chốt gác, là tiếng bước chân đồng đội đi tuần trong im lặng. Không ai nói nhiều về tương lai, chỉ nói với nhau bằng ánh mắt: còn đứng được là còn giữ được đất.
Có những trận căng thẳng bất ngờ, có những đêm không ngủ, nhưng điều tôi nhớ nhất vẫn là tình đồng đội. Chúng tôi chia nhau từng nắm cơm, từng ngụm nước, và cả niềm tin rằng nếu một người còn đứng vững thì cả tập thể còn đứng vững.
Đến năm 1991, tôi xuất ngũ trở về quê. Ngày bước xuống con đường làng, tôi thấy mọi thứ quen mà cũng lạ. Người thân già đi, ruộng đồng vẫn vậy, nhưng trong tôi đã khác — tôi mang theo ký ức của những năm tháng không thể quên.
Cuộc sống sau chiến tranh không hề dễ dàng. Tôi làm nông, trồng quế, trồng cây ăn quả, nuôi gà để gây dựng kinh tế gia đình. Có lúc tưởng chừng bế tắc, nhưng mỗi lần như vậy, tôi lại nhớ đến những ngày ở biên giới: nếu đã vượt qua được ranh giới sinh tử, thì không lý gì lại bỏ cuộc trước khó khăn đời thường.
Sau này, tôi được bà con tín nhiệm bầu làm trưởng thôn kiêm Chi hội trưởng Chi hội Cựu chiến binh. Tôi luôn nghĩ đơn giản: mình còn sống trở về, thì phải sống sao cho xứng đáng với những người đã nằm lại nơi biên giới.
Khi thôn triển khai mở đường, tôi là người đầu tiên tự nguyện hiến đất. Tôi đã hiến hơn 500 mét vuông đất cùng nhiều cây quế lâu năm. Tôi chỉ nói với bà con một câu:
“Muốn đi xa thì phải có đường. Muốn con cháu mình đổi đời thì hôm nay phải biết hy sinh.”
Không ngờ, từ một việc làm nhỏ ấy, cả thôn cùng hưởng ứng. Hơn 60 hộ dân đã tự nguyện hiến đất, tổng diện tích lên đến hàng chục nghìn mét vuông. Con đường mới mở ra không chỉ thay đổi giao thông, mà còn thay đổi cả tư duy của người dân trong thôn.
Hiện nay, tôi tiếp tục phát triển kinh tế với cây quế, bưởi da xanh và chăn nuôi gia cầm. Cuộc sống không còn tiếng súng, nhưng vẫn có những “trận chiến” mới — với nghèo đói, với tư duy cũ, và với chính sự trì trệ của bản thân.
Tôi hiểu rằng, “thời hoa lửa” không kết thúc năm 1991. Nó chỉ chuyển sang một hình thức khác: sống tử tế hơn, có trách nhiệm hơn, và tiếp tục cống hiến cho quê hương.


