THỜI HOA LỬA – TRÊN CHIẾN TRƯỜNG B
Bác Nguyễn Văn Ân, sinh năm 1950 tại thôn Tứ Luyện, nhập ngũ năm 1970 và xuất ngũ năm 1975, công tác tại đơn vị CĐHH trên chiến trường B – khu vực tỉnh Tây Ninh, Việt Nam. Với cấp bậc hạ sĩ (H2) và chức vụ chiến sĩ (CS), bác trực tiếp tham gia những trận chiến khốc liệt, vừa chiến đấu vừa hỗ trợ hậu cần và bảo vệ đồng đội. Câu chuyện kể về một trận phục kích bất ngờ mà bác cùng đồng đội phải đối mặt, thử thách tinh thần cảnh giác, lòng dũng cảm và tình đồng đội. Đây là một trong những kỷ niệm sâ
Một buổi trưa mùa khô năm 1972, bác Ân cùng đồng đội đang di chuyển trên con đường mòn dọc biên giới Tây Ninh thì bất ngờ bị phục kích. “Tiếng súng nổ chát chúa vang lên khắp rừng, tôi vừa chạy vừa hô đồng đội tìm nơi trú ẩn. Tim tôi đập liên hồi, tay nắm chặt súng,” bác kể lại, giọng vừa căng thẳng vừa trầm lắng.
Trong khoảnh khắc nguy hiểm, bác và các chiến sĩ phải vừa phản công vừa bảo vệ những đồng đội đang bị thương. Ánh sáng chập chờn của lửa đạn chiếu lên khuôn mặt mệt mỏi nhưng quyết tâm của mọi người. Bác nhớ:
“Chỉ cần một chút chần chừ thôi, hậu quả có thể không lường được. Chúng tôi vừa chiến đấu vừa hô nhau, phối hợp từng bước.”
Sau gần một giờ, đợt phục kích bị đẩy lùi, đơn vị an toàn. Nhưng ký ức về tiếng súng, mùi khói thuốc và nỗi lo lắng cho đồng đội vẫn in sâu trong tâm trí bác. Sau trận ấy, bác Ân được đơn vị tặng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Ba vì hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ trong tình huống nguy hiểm.
“Thời hoa lửa không chỉ là những trận chiến lớn, mà còn là những giây phút đồng đội sát cánh, cùng nhau vượt qua hiểm nguy,” bác Ân chia sẻ. Kỷ niệm về trận phục kích này vẫn sống động trong trí nhớ của bác, nhắc nhở mỗi người về lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và giá trị của tình đồng đội.



