THỜI HOA LỬA TRÊN CHIẾN TRƯỜNG K – CUỘC HÀNH QUÂN VỀ ĐIỂM TIỀN TUYẾN
Bác Lê Văn Thư, sinh năm 1963 tại thôn Tứ Luyện, nhập ngũ năm 1981, công tác tại đơn vị HQ trên chiến trường K – khu vực tỉnh Kampong Cham, Campuchia. Với cấp bậc hạ sĩ (H2) và chức vụ tiểu đội phó an toàn (AT), bác đảm nhận nhiệm vụ vận chuyển vật tư và bảo quản kho tàng. Câu chuyện kể về một chuyến hành quân đầy nguy hiểm, thử thách sức lực và tinh thần cảnh giác của bác cùng đồng đội. Đây là kỷ niệm sâu sắc, gắn liền với tình đồng đội và trách nhiệm thầm lặng trên chiến trường.
Một buổi sáng mùa mưa năm 1983, bác Lê Văn Thư nhận nhiệm vụ vận chuyển đạn và lương thực ra tiền tuyến. “Tôi vừa háo hức vừa lo lắng. Đường rừng trơn lầy, suối xiết, chỉ sơ suất là hậu quả khôn lường,” bác kể lại, giọng trầm mà rưng rưng. Đơn vị HQ chuẩn bị kỹ càng, kiểm tra từng bao đạn, từng bao gạo trước khi lên đường.
Chuyến đi kéo dài gần ba ngày, qua những con đường hẹp giữa rừng rậm, nước mưa ngập đến gối. Đồng đội bác Thư vừa bước đi, vừa chống chọi với mưa gió và cảnh giác trước mọi tiếng động lạ. Có lần, một bao đạn trượt khỏi xe, bác lập tức hô hoán, phối hợp đồng đội đưa lại vị trí an toàn. “Nếu chậm một nhịp thôi, cả chuyến đi có thể thành thảm họa,” bác Thư nhớ lại.
Đêm đầu tiên, cả tiểu đội dựng lán tạm, đốt lửa sưởi ấm và kiểm tra khoang hàng lần cuối. Bác kể: “Ngồi giữa rừng, nghe tiếng mưa rơi ào ào, tôi thấy giá trị của đồng đội, của trách nhiệm và sự kiên trì.” Ánh mắt bác sáng lên khi nhắc về những câu chuyện đồng đội chia nhau từng ngụm nước, từng miếng cơm nguội để giữ tinh thần.
Cuối cùng, khi bình minh ló rạng, hàng hóa đến điểm tập kết an toàn. Chuyến hành quân này giúp bác Thư nhận ra rằng, trên chiến trường, những nhiệm vụ hậu cần tưởng như âm thầm lại quyết định sự sống còn của đồng đội nơi tiền tuyến. Trong quá trình công tác, bác luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, được đơn vị tặng Giấy khen và Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Ba.
“Thời hoa lửa không chỉ là trận đánh, mà còn là những chuyến đi thầm lặng, dạy tôi bài học về trách nhiệm và tình đồng đội,” bác Thư nói. Ký ức về chuyến hành quân này vẫn sống mãi, trở thành một trong những kỷ niệm sâu sắc nhất của người lính hậu cần trên chiến trường K.


