Cựu chiến binh

THỜI HOA LỬA TRÊN TUYẾN HÀNH LANG CHIẾN LƯỢC

Trong những năm quân ngũ, bác Lê Ngọc Thọ từng tham gia chiến dịch bảo vệ tuyến hành lang chiến lược tại tỉnh Siem Reap, Campuchia. Với cấp bậc hạ sĩ, chức vụ chiến sĩ trinh sát bộ binh, bác cùng đồng đội làm nhiệm vụ tuần tra, phục kích và bảo đảm an toàn cho các đoàn vận tải quân sự. Đây là chiến trường âm thầm nhưng vô cùng nguy hiểm, nơi mỗi bước đi đều đối mặt với sinh tử. Những ký ức về chiến dịch này trở thành dấu ấn sâu đậm trong “thời hoa lửa” của bác.

Thanh Hóa28/12/2025Nguyễn Thị Thúy (Chi đoàn trường Mầm non Hoằng Đạo)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh không chỉ là những trận đánh lớn, mà còn là những nhiệm vụ thầm lặng, kéo dài trong rừng sâu, nơi người lính phải đối diện với hiểm nguy từng giờ. Bác Lê Ngọc Thọ gọi quãng thời gian ấy là “cuộc chiến với sự kiên nhẫn và lòng gan dạ”.

Năm 1982, đơn vị của bác được giao nhiệm vụ bảo vệ tuyến hành lang chiến lược nối từ biên giới Việt Nam sang tỉnh Siem Reap. Đây là tuyến đường huyết mạch, nơi vận chuyển lương thực, vũ khí và lực lượng cho các đơn vị đang chiến đấu sâu trong nội địa Campuchia. Địch thường xuyên tổ chức đánh phá, gài mìn và phục kích các đoàn quân ta.

Với cấp bậc hạ sĩ, bác Thọ là chiến sĩ trinh sát, đi đầu trong các tổ tuần tra. Công việc của bác là bám rừng, nắm địa hình, phát hiện dấu vết địch. Tôi hỏi bác sợ nhất điều gì trong những chuyến đi ấy, bác trả lời rất thật:
“Sợ nhất là im lặng quá lâu. Vì im lặng là lúc mình không biết địch đang ở đâu.”

Có những chuyến tuần tra kéo dài cả tuần lễ, ngủ rừng, ăn lương khô, nước uống phải chắt chiu từng ngụm. Ban ngày nắng cháy da, ban đêm sương lạnh thấm vào từng thớ thịt. Nhưng gian khổ nhất là áp lực tinh thần – chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến cả tổ rơi vào ổ phục kích.

Bác kể lại một kỷ niệm mà đến nay vẫn còn nguyên trong trí nhớ. Đó là lần tổ trinh sát phát hiện dấu chân địch gần tuyến đường vận tải. Cả tổ lập tức triển khai đội hình phục kích. Đêm xuống, tiếng lá rừng xào xạc, tim ai cũng đập mạnh. Khi địch xuất hiện, bác cùng đồng đội nổ súng chính xác, bảo vệ an toàn cho đoàn xe phía sau.

“Lúc ấy mừng lắm,” bác nói, “không phải vì thắng trận, mà vì anh em phía sau được đi an toàn.”

Chiến dịch bảo vệ hành lang kéo dài nhiều tháng. Dù không có những trận đánh lớn, nhưng mỗi ngày trôi qua đều là một lần thử thách bản lĩnh người lính. Chính trong những nhiệm vụ thầm lặng ấy, bác và đồng đội đã góp phần giữ vững mạch máu chiến lược của chiến trường.

Với những thành tích đạt được, bác Lê Ngọc Thọ được đơn vị biểu dương, tặng Giấy khen vì tinh thần trách nhiệm cao và sự mưu trí, dũng cảm trong công tác trinh sát. Những năm tháng ấy đã rèn giũa bác trở thành người lính vững vàng, điềm tĩnh – phẩm chất theo bác suốt cuộc đời sau này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn