THỜI HOA LỬA TRONG BUỒNG LÁI THÉP
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng với những người lính từng đi qua bom đạn, ký ức về một thời hoa lửa vẫn còn vẹn nguyên trong từng nhịp thở.
Sinh năm 1954, lớn lên trong những năm đất nước còn chia cắt, năm 1973, khi vừa tròn mười chín tuổi, bác Lê Doãn Quân tình nguyện nhập ngũ, rời quê hương theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Sau huấn luyện, bác được biên chế về Tiểu đoàn 244, Lữ đoàn Tăng – Thiết giáp 202, Quân đoàn 1, một đơn vị chủ lực, cơ động, đảm nhiệm những nhiệm vụ chiến đấu quan trọng.
Được đào tạo chuyên môn tăng – thiết giáp, bác mang cấp bậc Hạ sĩ, giữ chức vụ Phó Tiểu đội trưởng, trực tiếp chỉ huy tổ chiến đấu trên xe tăng. Cuối năm 1973, theo đội hình đơn vị, bác hành quân vào chiến trường B – Đông Nam Bộ, trực tiếp chiến đấu trên địa bàn Tây Ninh, nơi được xem là “cửa ngõ thép” với hệ thống phòng thủ dày đặc, bom đạn ác liệt và những trận đánh căng thẳng kéo dài.
Trong buồng lái thép chật hẹp, người lính tăng phải đối mặt với hiểm nguy từng phút. Tiếng xích sắt nghiến đất, pháo địch dội xuống không ngớt, khói lửa bao trùm chiến trường. Có những ngày hành quân liên tục, bữa cơm chỉ là nắm gạo sấy, miếng lương khô chia vội, nước uống chuyền tay nhau từng ngụm nhỏ. Nhưng chính trong gian khổ ấy, tình đồng chí, đồng đội trở thành điểm tựa tinh thần lớn lao, giúp những người lính trẻ vững vàng tay lái, giữ vững đội hình và niềm tin vào thắng lợi.
Những năm cuối của cuộc kháng chiến, đơn vị tăng – thiết giáp của bác tham gia nhiều đợt cơ động chiến đấu, góp phần tạo thế và lực cho các chiến dịch quyết định. Với tinh thần kỷ luật, bản lĩnh của người lính chỉ huy cấp tổ, bác Lê Quang Thịnh luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Quãng đời quân ngũ của bác được ghi nhận bằng những huân, huy chương – phần thưởng cho sự bền bỉ, kiên cường và lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc.
Năm 1977, bác xuất ngũ, trở về quê hương Phúc Thọ. Rời quân phục nhưng không rời phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ, bác sống giản dị, gương mẫu, trở thành nhân chứng sống của một thời hoa lửa, luôn sẵn sàng kể lại cho thế hệ sau về những năm tháng không thể nào quên.
Thời hoa lửa đã qua, nhưng chiến trường Tây Ninh, buồng lái thép và những nắm cơm đồng đội vẫn còn cháy mãi trong ký ức người cựu chiến binh. Câu chuyện của bác Lê Quang Thịnh không chỉ là hồi ức của một đời lính, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị của hòa bình, được đánh đổi bằng tuổi xuân, mồ hôi và máu xương của bao thế hệ cha anh


