THỜI HOA LỬA TRONG BUỒNG LÁI THÉP – CHIẾN TRƯỜNG TÂY NINH
Câu chuyện khắc họa ký ức thời hoa lửa của cựu chiến binh Lê Quang Thịnh, người lính tăng – thiết giáp thuộc D244, Lữ đoàn 202, Quân đoàn 1, tham gia chiến trường B giai đoạn 1973–1977. Giữa buồng lái thép và mưa bom bão đạn, bác đã cùng đồng đội chiến đấu bằng ý chí kiên cường và tinh thần đồng đội son sắt. Đó là ký ức hào hùng, nhắc nhở thế hệ hôm nay trân trọng hòa bình và tiếp nối truyền thống yêu nước.
Bác Lê Quang Thịnh, sinh năm 1954, quê thôn Phúc Thọ, xã Hoằng Hoá, là một trong những người lính đã đi trọn tuổi thanh xuân của mình qua những năm tháng khốc liệt nhất của chiến trường. Năm 1973, khi đất nước còn ngổn ngang bom đạn, chàng trai vừa tròn mười chín tuổi đã khoác ba lô lên đường nhập ngũ, mang theo lý tưởng giản dị mà lớn lao: được góp một phần nhỏ bé cho ngày đất nước thống nhất.
Được biên chế về đơn vị D244, Lữ đoàn 202, Quân đoàn 1, bác Thịnh được huấn luyện và rèn giũa trong lực lượng tăng – thiết giáp, một binh chủng đặc biệt, nơi người lính phải sống, chiến đấu và sẵn sàng hy sinh trong buồng lái thép chật hẹp giữa lửa đạn. Với chuyên môn nghiệp vụ tăng thiết giáp, bác đảm nhiệm chức vụ A phó, cấp bậc H1, trực tiếp chỉ huy và hiệp đồng chiến đấu trong nhiều nhiệm vụ ác liệt tại chiến trường B.
Những năm tháng ấy, bữa cơm của người lính tăng thường chỉ là nắm cơm nguội vội vàng, nước uống được chia nhau từng ngụm, nhưng tinh thần thì luôn nóng bỏng hơn cả thép xe tăng. Giữa tiếng bom rền, pháo nổ, những người lính trẻ như bác Thịnh vẫn siết chặt tay nhau, tin tưởng tuyệt đối vào đồng đội, vào mệnh lệnh và vào ngày toàn thắng. Có những đêm hành quân không trăng, xe tăng lầm lũi tiến về phía trước, phía sau là quê hương, phía trước là sinh tử, nhưng không ai chùn bước.
Chiến tranh đi qua, năm 1977, bác Lê Quang Thịnh xuất ngũ, rời quân phục nhưng không rời phẩm chất người lính Cụ Hồ. Trên ngực áo bác là những huân, huy chương ghi nhận quãng đời chiến đấu kiên cường, thầm lặng mà oanh liệt. Trở về quê hương Phúc Thọ, bác tiếp tục sống giản dị, mẫu mực, là tấm gương sáng cho con cháu và thế hệ trẻ noi theo.
Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng với bác Lê Quang Thịnh, ký ức về buồng lái thép, nắm cơm đồng đội và những năm tháng sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc vẫn luôn rực cháy. Đó không chỉ là câu chuyện của riêng một người lính tăng, mà là bản hùng ca của cả một thế hệ đã dâng hiến tuổi xuân cho hòa bình hôm nay.



