Bài viết

THỜI HOA LỬA TRONG CHIẾC HỘP THIẾC MÀU XANH

Ninh Bình30/06/2026Đoàn trường Tiểu học Hải Hưng (Đoàn xã Hải Hưng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
THỜI HOA LỬA

TRONG CHIẾC HỘP THIẾC MÀU XANH

Có những ký ức không nằm trong sách lịch sử, mà được cất giữ trong những kỷ vật nhỏ bé của mỗi gia đình. Với tôi, "thời hoa lửa" bắt đầu từ một chiếc hộp thiếc màu xanh đã cũ, nằm lặng lẽ trên nóc tủ nhà bà ngoại suốt hơn nửa thế kỷ.

Ngày nhỏ, tôi thường hỏi bà trong chiếc hộp ấy có gì mà bà luôn nâng niu đến vậy. Bà chỉ mỉm cười và nói: "Có cả một thời tuổi trẻ." Mãi đến một chiều tháng Bảy, khi cơn mưa mùa hạ rơi ngoài hiên, bà mới run run mở chiếc hộp trước mặt tôi. Bên trong chỉ có vài tấm ảnh đen trắng, một chiếc khăn tay màu trắng đã ngả màu thời gian và một cuốn sổ nhỏ bọc bằng vải dù quân đội.

Đó là những kỷ vật của dì Hạnh – em gái út của bà.

Năm 1971, khi vừa tròn mười chín tuổi, dì Hạnh tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Trong bức ảnh duy nhất còn lại, dì mặc bộ quân phục rộng hơn người, mái tóc tết gọn và nở nụ cười rạng rỡ. Thật khó tin rằng cô gái với ánh mắt trong veo ấy đã đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của chiến tranh.

Bà kể, ngày dì lên đường, cụ ngoại đã thức suốt đêm may cho con gái một chiếc khăn tay màu trắng. Trước lúc chia tay, cụ chỉ dặn: "Nếu nhớ nhà quá, con lấy khăn ra nhìn." Dì cười, ôm mẹ thật chặt rồi bước lên xe. Đó cũng là lần cuối cùng cụ được nhìn thấy con gái mình.

Trong cuốn nhật ký nhỏ, tôi đọc được những dòng chữ đã nhòe theo năm tháng: "Đêm nay lại đi san lấp hố bom. Lan sốt từ chiều mà vẫn xin đi cùng tổ. Chúng mình hẹn nhau, sau này hòa bình sẽ mở một quán chè thật to, ai đi qua cũng được ăn miễn phí một bát..."

Đọc đến đó, tôi đã bật cười rồi lại thấy mắt mình cay cay. Giữa bom đạn và cái chết cận kề, những cô gái tuổi đôi mươi ấy vẫn mang trong tim những giấc mơ thật giản dị: một quán chè nhỏ, một mái nhà bình yên, một tương lai không còn tiếng súng.

Nhưng mùa hè năm 1972, trong một trận bom ác liệt trên tuyến đường vận tải chiến lược, dì Hạnh và các đồng đội đã ở lại để bảo vệ đoạn đường vừa được thông tuyến. Khi đơn vị quay trở lại, họ không còn tìm thấy dì nữa: không có lời từ biệt, không có một nấm mồ để người thân thắp hương, chỉ còn lại chiếc khăn tay màu trắng và cuốn nhật ký được đồng đội mang về trao lại cho gia đình sau ngày đất nước thống nhất.

Bà ngoại nhìn tôi, đôi mắt đã mờ theo năm tháng nhưng vẫn ánh lên nỗi nhớ: "Bà vẫn nghĩ con Hạnh chưa đi đâu cả. Nó vẫn sống trong những câu chuyện mà gia đình mình còn kể."

Đêm ấy, tôi đọc đến trang cuối cùng của cuốn nhật ký. Nét chữ đã nhòe đi nhưng tôi vẫn nhận ra dòng viết: "Nếu một ngày nào đó tôi không trở về, xin đừng buồn. Chỉ mong sau này trẻ em Việt Nam được học dưới những mái trường bình yên, không còn phải nghe tiếng bom rơi nữa."

Là một giáo viên tiểu học, mỗi ngày đứng trên bục giảng, nhìn học sinh của mình hồn nhiên cười đùa, tôi mới hiểu rằng những tiếng cười ấy đã được đánh đổi bằng tuổi thanh xuân của biết bao người như dì Hạnh.

Có người hỏi tôi: "Thời hoa lửa là gì?". Với tôi, thời hoa lửa là nụ cười của cô gái mười chín tuổi ngày lên đường. Là chiếc khăn tay trắng được giữ gìn hơn nửa thế kỷ. Là những ước mơ giản dị còn dang dở. Và là sự hy sinh thầm lặng của những con người đã đặt Tổ quốc lên trên cả tuổi trẻ của mình.

Chiếc hộp thiếc màu xanh vẫn nằm đó, trong ngôi nhà của bà ngoại. Và tôi tin rằng, chừng nào những câu chuyện ấy còn được kể lại, ngọn lửa của lòng yêu nước và niềm tự hào dân tộc sẽ còn mãi cháy trong trái tim của các thế hệ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
THỜI HOA LỬA TRONG CHIẾC HỘP THIẾC MÀU XANH | Câu chuyện thời hoa lửa