Thời hoa lửa trong ký ức người chiến sĩ hậu cần chiến đấu
Trong những năm tham gia quân ngũ, bác Lê Dao không chỉ trực tiếp chiến đấu mà còn đảm nhiệm nhiệm vụ bảo đảm hậu cần chiến trường. Giữa bom đạn và thiếu thốn, bác cùng đồng đội vận chuyển lương thực, đạn dược cho tuyến trước. Công việc thầm lặng nhưng đầy hiểm nguy ấy góp phần quan trọng vào thắng lợi chung. Với bác, đó là quãng đời gian khổ mà tự hào.
Ít ai nghĩ rằng phía sau những trận đánh là cả một hệ thống hậu cần vất vả. Bác Lê Dao là một trong những người lính đảm nhiệm công việc đó trong những năm chiến tranh biên giới.
“Không phải lúc nào cũng cầm súng xông lên. Có những lúc nhiệm vụ của tôi là giữ cho anh em phía trước không bị đói, không thiếu đạn.”
Thuộc Tiểu đoàn 317, Trung đoàn 54, bác được phân công làm chiến sĩ bảo đảm hậu cần chiến đấu tại chiến trường tỉnh Takeo, Campuchia. Công việc chủ yếu là vận chuyển lương thực, thuốc men và vũ khí từ tuyến sau lên các chốt tiền phương, băng rừng, vượt suối, đối mặt với nguy cơ phục kích.
Bác kể, những chuyến đi thường diễn ra vào ban đêm.
“Mỗi người gùi vài chục cân. Đường rừng trơn trượt, chỉ cần sơ sẩy là ngã xuống suối.”
Có lần, trong lúc vận chuyển, tổ của bác bị địch bắn quấy rối. Cả tổ phải tạm ẩn trong rừng, giữ chặt hàng hóa suốt nhiều giờ liền.
“Lúc đó, tôi chỉ nghĩ: đạn có thể thiếu, nhưng lương thực thì không được mất. Anh em phía trước đang chờ.”
Chính tinh thần trách nhiệm ấy đã giúp đơn vị duy trì sức chiến đấu trong nhiều chiến dịch. Cuối năm 1981, bác được tặng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Nhì vì có nhiều đóng góp trong công tác bảo đảm chiến đấu.
Khi trở về quê hương năm 1982, bác mang theo một hành trang vô hình – đó là bản lĩnh và ý chí của người lính từng đi qua thời hoa lửa.
“Chiến tranh dạy tôi biết quý hòa bình và sống sao cho xứng với những người đã hy sinh.”



