Người có công giúp đỡ cách mạng

THỜI HOA LỬA TRONG LỜI KỂ CỦA NGƯỜI CÒN Ở LẠI

Câu chuyện là lời hồi tưởng về Nguyễn Văn Trỗi (1940–1964) – người thanh niên đã sống và hi sinh trọn vẹn trong thời hoa lửa của dân tộc. Qua giọng kể trầm lắng, xúc động, câu chuyện khắc họa một tuổi trẻ ngắn ngủi nhưng rực sáng lý tưởng yêu nước, để lại bài học sâu sắc cho các thế hệ hôm nay.

Quảng Ninh25/12/2025Tỉnh đoàn Quảng Ninh (Tỉnh đoàn Quảng Ninh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
THỜI HOA LỬA TRONG LỜI KỂ CỦA NGƯỜI CÒN Ở LẠI

THỜI HOA LỬA TRONG LỜI KỂ CỦA NGƯỜI CÒN Ở LẠI

Có những buổi chiều đứng trên bục giảng, nhìn hàng phượng vĩ ngoài sân trường đỏ rực, tôi lại bất giác nhớ đến ông – người đã đi qua chiến tranh bằng cả tuổi trẻ, để lại cho chúng tôi hôm nay một bài học lớn lao về lòng yêu nước. Ông là Nguyễn Văn Trỗi (1940 – 1964), một nhân chứng lịch sử của thời hoa lửa, dù cuộc đời ngắn ngủi nhưng rực sáng như một ngôi sao băng giữa bầu trời dân tộc.

Ông sinh năm 1940, khi đất nước còn chìm trong vòng nô lệ. Tuổi thơ của ông không có tiếng ru êm đềm trọn vẹn, mà là những đêm dài nghe tiếng bom vọng lại từ phía xa, là những bữa cơm đạm bạc chan đầy nước mắt của người mẹ tảo tần. Chiến tranh đã đến với ông không phải bằng những trang sách, mà bằng chính cuộc sống hằng ngày, khắc nghiệt và không khoan nhượng.

Lớn lên, khi nhiều người trẻ còn băn khoăn trước những lựa chọn riêng, ông đã chọn cho mình một con đường đầy hiểm nguy. Ông từng nói, trong một lần hiếm hoi chia sẻ: “Nếu đất nước còn đau thương, thì tuổi trẻ không thể bình yên.” Câu nói ấy, giản dị thôi, nhưng chứa đựng cả một lý tưởng sống lớn lao.

Những năm đầu thập kỷ 60, Sài Gòn là một thành phố đầy biến động. Dưới lớp áo công nhân bình thường, ông âm thầm hoạt động cách mạng. Mỗi bước chân đi qua phố thị đều tiềm ẩn hiểm nguy, mỗi ngày sống là một ngày đối mặt với cái chết. Thế nhưng, chưa bao giờ ông lùi bước. Trong trái tim người thanh niên ấy, Tổ quốc luôn ở vị trí cao nhất.

Năm 1964, trong một nhiệm vụ đặc biệt, ông bị địch bắt. Những ngày trong ngục tối là chuỗi thử thách khắc nghiệt nhất của đời người. Tra tấn, đòn roi, dụ dỗ… tất cả đều không thể khuất phục được ý chí của ông. Trước họng súng kẻ thù, ông vẫn hiên ngang, ánh mắt sáng rực niềm tin sắt đá. Ông ngã xuống khi mới 24 tuổi, cái tuổi mà hôm nay học trò của tôi vẫn còn đang ngồi dưới mái trường, mơ ước những điều rất đỗi đời thường.

Ngày ông mất, không chỉ một gia đình đau đớn, mà cả dân tộc lặng người. Nhưng cái chết của ông không phải là dấu chấm hết. Ngược lại, nó trở thành dấu chấm than chói lọi trong lịch sử đấu tranh của dân tộc Việt Nam. Tên ông được đặt cho những con đường, những công trình, và hơn hết, được khắc sâu trong trái tim của bao thế hệ.

Giờ đây, chiến tranh đã lùi xa. Ông đã yên nghỉ từ năm 1964, nhưng mỗi khi kể lại câu chuyện ấy cho học sinh, tôi vẫn thấy thời hoa lửa như sống dậy. Đó không chỉ là câu chuyện của một con người, mà là câu chuyện của cả một thế hệ đã dám sống, dám hy sinh để hôm nay chúng ta được học tập trong hòa bình.

Và tôi tin rằng, chừng nào những câu chuyện như thế còn được kể lại, chừng đó ngọn lửa yêu nước, lý tưởng sống cao đẹp vẫn còn cháy mãi trong lòng những người đang tiếp bước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn