THỜI HOA LỬA TRONG NỖI NHỚ HẬU PHƯƠNG
Giữa những năm tháng chiến đấu nơi đất bạn Campuchia, hậu phương luôn là điểm tựa tinh thần lớn nhất của bác Lê Ngọc Thọ. Những lá thư quê nhà, những ký ức về thôn Tứ Luyện đã tiếp thêm sức mạnh để bác vượt qua gian khổ nơi chiến trường. Ở nơi bom đạn rình rập, hình ảnh gia đình và quê hương trở thành động lực để người lính trẻ vững vàng tay súng. Đó là một “thời hoa lửa” thấm đẫm tình người và nỗi nhớ.
Chiến tranh không chỉ được đo bằng tiếng súng và những trận đánh, mà còn được đo bằng nỗi nhớ. Với bác Lê Ngọc Thọ, những năm tháng ở chiến trường Campuchia là chuỗi ngày dài đan xen giữa gian khổ và khát vọng được trở về.
Bác nhập ngũ năm 1981, rời thôn Tứ Luyện khi tuổi đời còn rất trẻ. Ngày lên đường, hành trang của bác ngoài bộ quân phục mới còn có lời dặn dò của cha mẹ và ánh mắt tiễn đưa lặng lẽ của người thân. Khi đã ở nơi rừng sâu, giữa những đêm phục kích dài bất tận, ký ức về quê nhà lại hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Bác kể:
“Có những đêm gác, nhìn lên trời thấy trăng sáng, tự nhiên nhớ nhà da diết. Không biết ở nhà lúc ấy mọi người đang làm gì, có khỏe không.”
Hậu phương với bác không chỉ là gia đình, mà còn là hình ảnh con đường làng, mái nhà tranh, những buổi chiều yên ả nơi thôn Tứ Luyện. Những lá thư từ quê gửi sang chiến trường tuy hiếm hoi, nhưng mỗi lần nhận được, cả tiểu đội cùng chuyền tay đọc, như được tiếp thêm hơi ấm.
Có lần, đơn vị bác hành quân dài ngày, nhiều tuần không nhận được tin tức từ quê. Bác nói, lúc ấy điều khó khăn nhất không phải là thiếu ăn, mà là nỗi lo lắng.
“Chỉ mong ở nhà bình yên, để mình yên tâm làm nhiệm vụ.”
Chính từ hậu phương ấy, bác và đồng đội hiểu rằng mình đang chiến đấu không chỉ cho Tổ quốc, mà còn cho những người thân yêu đang chờ đợi. Suy nghĩ đó giúp bác vượt qua bệnh sốt rét, vượt qua những lần mệt mỏi tưởng chừng không thể đứng dậy.
Trong những năm quân ngũ, bác được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam. Đó vừa là vinh dự, vừa là lời nhắc nhở về trách nhiệm của người lính, người đảng viên đối với đất nước và nhân dân. Hậu phương yên bình chính là mục tiêu lớn nhất mà bác hướng tới trong từng nhiệm vụ.
Nhìn lại, bác bảo rằng nếu không có hậu phương làm điểm tựa, người lính khó có thể đi hết con đường chiến tranh. Với bác Lê Ngọc Thọ, “thời hoa lửa” ấy không chỉ rực cháy bởi bom đạn, mà còn ấm áp bởi tình quê, tình người luôn hiện hữu trong tim.



