Bài viết

. “Thời hoa lửa” – tuổi trẻ dấn thân với lý tưởng cao đẹp

Gia Lai03/07/2026Đoàn Công ty cổ phần Bệnh viện đa khoa Bình Định (Đoàn phường Quy Nhơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Thời hoa lửa” trước hết là thời của những con người biết lựa chọn con đường sống có ý nghĩa, biết đặt vận mệnh cá nhân trong mối quan hệ với vận mệnh dân tộc. Nguyễn Văn Thạc là một trong những hình ảnh tiêu biểu cho lớp thanh niên trí thức thời kỳ kháng chiến chống Mỹ – những con người rời giảng đường không phải vì bị ép buộc, mà vì ý thức rõ ràng về trách nhiệm của mình đối với đất nước. Sự chuyển biến từ một sinh viên sang một người lính không diễn ra một cách đột ngột, mà là kết quả của quá trình tự nhận thức, tự lựa chọn và tự khẳng định.

Trong những trang nhật ký đầu tiên, Nguyễn Văn Thạc không giấu được niềm xúc động khi cầm trên tay quyết định nhập ngũ:

“Hơn cả khi trên tay phấp phới tờ quyết định… vui sướng, tự hào…”

Niềm vui ấy không đơn thuần là cảm xúc nhất thời, mà là niềm tự hào sâu sắc khi được góp phần vào cuộc chiến đấu chung của dân tộc. Trong hoàn cảnh nhiều người còn băn khoăn giữa lựa chọn cá nhân và nghĩa vụ, Nguyễn Văn Thạc đã dứt khoát chọn con đường khó khăn hơn – con đường chiến đấu. Điều này cho thấy một thái độ sống tích cực: không né tránh thử thách, không tìm kiếm sự an toàn, mà chủ động dấn thân để khẳng định giá trị bản thân.

Đặc biệt, anh đã nhìn nhận màu áo lính bằng một cái nhìn rất giàu cảm xúc và ý nghĩa biểu tượng:

“Màu xanh của núi đồi và thảo nguyên, của ước mơ và hi vọng. Màu xanh bất diệt của sự sống.”

Ở đây, “màu xanh” không chỉ là màu sắc của quân phục, mà còn là màu của thiên nhiên, của tuổi trẻ, của sự sống đang vươn lên mạnh mẽ. Trong khi chiến tranh thường gắn với hình ảnh “lửa đỏ”, với bom đạn và mất mát, thì Nguyễn Văn Thạc lại đặt bên cạnh đó một gam màu khác – màu xanh của hy vọng. Chính sự đối lập này đã tạo nên chiều sâu tư tưởng: giữa chiến tranh khốc liệt, con người vẫn hướng về sự sống, vẫn tin vào tương lai. Điều đó chứng tỏ anh không nhìn chiến tranh bằng cái nhìn bi quan hay đơn giản, mà bằng một cái nhìn toàn diện, nhân văn.

Không dừng lại ở cảm xúc, Nguyễn Văn Thạc còn thể hiện rõ sự trưởng thành trong nhận thức khi ý thức được trách nhiệm của mình trước lịch sử:

“Phải lớn lên, phải to ra cho kịp tầm cao của lịch sử.”

Câu viết ngắn gọn nhưng hàm chứa một tư tưởng lớn. “Lớn lên” ở đây không chỉ là trưởng thành về tuổi tác, mà là sự trưởng thành về nhận thức, về bản lĩnh, về ý chí. “To ra” không phải là sự phô trương cá nhân, mà là sự vươn mình để đáp ứng yêu cầu của thời đại. Trong bối cảnh đất nước đang trong cuộc chiến sống còn, mỗi cá nhân không thể sống ích kỷ, nhỏ bé, mà phải hòa mình vào dòng chảy chung của lịch sử. Chính ý thức đó đã tạo nên sức mạnh tinh thần to lớn, giúp những người trẻ như Nguyễn Văn Thạc vượt qua gian khổ, hiểm nguy.

Có thể thấy, “thời hoa lửa” không chỉ là thời của bom đạn, mà còn là thời của sự trưởng thành nhanh chóng về tư tưởng và nhân cách. Từ một sinh viên còn nhiều mơ mộng, Nguyễn Văn Thạc đã trở thành một người lính mang trong mình lý tưởng rõ ràng, niềm tin vững chắc và ý thức trách nhiệm sâu sắc. Đây cũng chính là điểm chung của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam thời bấy giờ – thế hệ đã biến tuổi trẻ của mình thành “hoa lửa”, rực cháy và đầy ý nghĩa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn