Cựu chiến binh

THỜI HOA LỬA VÀ HÀNH TRÌNH GƯƠNG MẪU CỦA NGƯỜI LÍNH LÊ MINH CHÂU

THỜI HOA LỬA VÀ HÀNH TRÌNH GƯƠNG MẪU CỦA NGƯỜI LÍNH LÊ MINH CHÂU

Vĩnh Long08/12/2025XÃ ĐOÀN TÂN XUÂN (XÃ ĐOÀN TÂN XUÂN)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1965 tại ấp Tân Thanh 1, xã Tân Xuân – vùng quê hiền hòa nơi những hàng dừa nối nhau chạy dài và tiếng gió từ sông thổi về mát rượi – ông Lê Minh Châu lớn lên trong thời kỳ đất nước vừa bước qua chiến tranh, đời sống còn vô vàn khó khăn. tuổi thơ nghèo nhưng ấm tình làng nghĩa xóm, đã sớm hun đúc trong chàng trai trẻ tinh thần chịu thương chịu khó và ý chí hướng về Tổ quốc.

Những năm cuối thập niên 1980, đất nước vẫn tiếp tục thực hiện nhiệm vụ quốc tế giúp Campuchia thoát khỏi diệt chủng, dựng xây lại cuộc sống bình yên cho nhân dân nước bạn. Trong khí thế ấy, tháng 2 năm 1988, khi vừa tròn 23 tuổi, Lê Minh Châu lên đường nhập ngũ. Ngày ông khoác ba lô rời ấp Tân Thanh

Sau huấn luyện, ông được điều sang chiến trường K – Campuchia, nơi vẫn còn in hằn vết thương chiến tranh. Những ngày đầu đặt chân đến đất bạn, ông Châu không khỏi bàng hoàng khi chứng kiến những ngôi nhà đổ nát, người dân lam lũ, trẻ em gầy gò, ánh mắt lúc nào cũng thấp thoáng sợ hãi. Nhưng cũng chính từ đó, ông hiểu sâu sắc ý nghĩa cao cả của nhiệm vụ quốc tế mà người lính Việt Nam đang đảm nhận.

Hành quân nơi rừng rậm Campuchia đầy hiểm nguy. Rừng sâu hun hút, đường đi trơn trượt, muỗi vắt dày đặc, nhiều chiến sĩ bị sốt rét quật ngã. Nhưng với tinh thần “bộ đội Cụ Hồ”, ông Châu và đồng đội vẫn kiên cường bám trụ. Có những đêm cả đơn vị nằm võng bên mép rừng, nghe tiếng thú rừng vọng lại, ai cũng nắm chắc khẩu súng trong tay, sẵn sàng chiến đấu. Cảm giác sống – chết chỉ cách nhau gang tấc, nhưng không ai lùi bước.

Ông luôn nhớ về một trận đánh đặc biệt ác liệt, khi đơn vị phải tiến vào một khu vực có tàn quân Khmer Đỏ ẩn nấp. Địch bắn trả dữ dội, đất đá tung lên, tiếng đạn xé gió như muốn nuốt hết tiếng người. Trong khoảnh khắc ấy, ông chỉ kịp nghĩ: “Mình ngã xuống cũng được, nhưng phải giữ được đồng đội, và phải bảo vệ dân.”
Nhờ sự kiên cường, ý chí của toàn đơn vị, trận đánh cuối cùng cũng giành thắng lợi, đẩy lùi toán tàn quân, bảo vệ an toàn cho một bản làng bên cạnh. Nhưng chiến thắng nào cũng có mất mát. Nhìn những người đồng đội nằm lại nơi chiến trường, ông Châu chỉ biết siết chặt đôi bàn tay run lên vì đau đớn, thầm hứa sẽ sống sao cho xứng đáng với những người đã không thể trở về.

Không chỉ chiến đấu, đơn vị ông còn tham gia giúp dân dựng nhà, khai hoang đất hoang, vận chuyển nhu yếu phẩm và chữa bệnh cho người dân Campuchia. Ông nhớ mãi hình ảnh những đứa trẻ khép nép ban đầu, sau đó nở nụ cười hồn nhiên khi nhận được viên kẹo hay gói bánh mà bộ đội chia cho. Ánh mắt trong trẻo ấy là động lực để ông vượt qua nỗi sợ hãi, gian khó.

Ngày hoàn thành nhiệm vụ quốc tế và trở về quê hương, ông Lê Minh Châu thấy lòng nhẹ bẫng khi nhìn lại con đường làng quen thuộc, thấy mẹ mừng đến rơi nước mắt, thấy bà con xóm ấp tay bắt mặt mừng:

Trở về đời thường, ông bắt tay vào cuộc sống lao động, làm ruộng, làm vườn, nuôi con cái học hành. Dù không còn tiếng súng đạn, nhưng phẩm chất người lính vẫn theo ông từng ngày: kỷ luật – trách nhiệm – nghĩa tình. Ông luôn là người tiên phong trong các hoạt động của địa phương: từ phong trào làm đường nông thôn, vận động chăm lo gia đình khó khăn, bảo vệ an ninh trật tự đến phong trào xây dựng đời sống văn hóa.

Đặc biệt, ông luôn quan tâm đến thanh niên trong ấp, thường xuyên trò chuyện, khuyên nhủ các em tránh xa tệ nạn, sống có lý tưởng, biết trân trọng giá trị của hòa bình mà bao người đã đổi bằng xương máu.

Đến năm 2017, ông chính thức tham gia Chi hội Cựu chiến binh ấp Tân Thanh 1 và sinh hoạt cho đến nay. Trong hội, ông là tấm gương sáng: cần cù, thẳng thắn, luôn đặt lợi ích chung lên trước. Ông không chỉ thực hiện tốt vai trò hội viên mà còn cùng chi hội vận động bà con chỉnh trang xóm ấp, đóng góp xây dựng cầu đường, hỗ trợ cựu chiến binh nghèo, tham gia hòa giải các vụ việc trong dân, giữ gìn an ninh trật tự địa phương.

Nhắc đến ông, nhiều người trong ấp thường nói:
“Chú Châu là người lính gương mẫu. Làm việc gì cũng hết lòng, nói được – làm được.”

Ngày nay, dù đã bước sang tuổi lục tuần, nhưng ông Lê Minh Châu vẫn giữ tinh thần lạc quan, vui vẻ và nhiệt huyết. Với ông, thời hoa lửa là quãng đời không thể nào quên, vừa khốc liệt vừa đáng tự hào. Ông thường bảo:
“Nếu cho chọn lại, tôi vẫn lên đường như ngày xưa. Vì đó là trách nhiệm của người lính, và cũng là niềm tự hào của đời tôi.”

Cuộc đời ông – từ chiến trường K ác liệt đến những ngày bình dị ở quê nhà – là minh chứng cho một người lính luôn sống trọn vẹn hai chữ “gương mẫu”. Tấm gương ấy vẫn đang âm thầm tỏa sáng tại ấp Tân Thanh 1, truyền cảm hứng cho lớp trẻ và góp phần làm cho quê hương ngày càng tươi đẹp hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn