Thời hoa lửa về dân công hỏa tuyến Hà Văn Tiển
Sinh năm 1938 tại thôn Khuân Khương, xã Yên Lập, tỉnh Tuyên Quang ông Hà Văn Tiển lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Khi tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang lên, ông không ngần ngại rời mái nhà nghèo để tham gia lực lượng dân công hỏa tuyến – những người lặng thầm nhưng giữ vai trò sống còn trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Năm 1966, khi mới 28 tuổi, ông Tiển chính thức lên đường theo đơn vị dân công của xã Hà Giang. Công việc của ông và đồng đội vô cùng gian khổ: gánh gạo từ hậu phương vượt qua rừng sâu, đèo dốc, đem đến tiền tuyến cho bộ đội. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với hiểm nguy – có khi là mưa bom, có khi là những trận càn quét bất ngờ. Đường hành quân toàn dốc dựng đứng, vai sưng đỏ, chân tê buốt, nhưng chưa bao giờ ông chùn bước. Trong đội dân công năm ấy, người bạn chiến đấu kề vai sát cánh cùng ông là Hà Văn Hóa, cùng chia nhau từng bát nước, từng hạt muối trong những ngày khắc nghiệt nhất.
Dẫu không trực tiếp cầm súng trên chiến trường, nhưng gánh nặng trên vai những người dân công như ông Tiển chính là nhịp sống của mặt trận. Nhờ những chuyến gạo kịp thời mà bộ đội có thể bám trụ, chiến đấu và giành thắng lợi. Đằng sau mỗi bước chân của ông là cả một niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước hòa bình.
Sau những năm tháng miệt mài cống hiến, đến năm 1968, ông Hà Văn Tiển được trở về quê hương Khuân Khang. Trở lại cuộc sống đời thường, ông tiếp tục lao động, xây dựng quê hương bằng tinh thần của một người đã đi qua lửa đạn: kiên cường, giản dị và giàu lòng yêu nước.
Ngày nay, dù ông đã khuất, câu chuyện thời hoa lửa của ông vẫn được con cháu và thế hệ trẻ ghi nhớ. Hình ảnh người dân công hỏa tuyến lặng lẽ gánh từng bao gạo năm ấy trở thành biểu tượng của tinh thần “tất cả vì Tổ quốc”, là niềm tự hào để lớp trẻ tiếp bước, sống xứng đáng với những hi sinh của cha anh.



