Cựu Thanh niên xung phong

THỜI HOA LỬA – VỀ ÔNG ĐẶNG VĂN PIỀN, NGƯỜI LÍNH TRẺ NĂM 1982

Tuyên Quang17/11/2025Đoàn xã Yên Lập (Đoàn xã Yên Lập)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng đầy thử thách của Tổ quốc, lớp lớp thanh niên Việt Nam đã lên đường bảo vệ biên cương bằng tất cả nhiệt huyết và lòng yêu nước của mình. Ông Đặng Văn Piền, sinh năm 1962, quê tại thôn Bản Dần, xã Yên Lập, tỉnh Tuyên Quang, là một trong những người lính đã dành trọn tuổi xuân cho “thời hoa lửa” ấy.

Tuổi 20 khoác áo lính

Năm 1982, khi vừa tròn 20 tuổi, ông Piền nhận lệnh nhập ngũ. Bỏ lại sau lưng mái nhà nhỏ ở Bản Dần, người con trai của núi rừng Tuyên Quang bước vào quân ngũ với niềm tin và ý chí mạnh mẽ:
“Dù gian khổ đến đâu, còn thanh niên thì còn phải bảo vệ Tổ quốc.”

Lần đầu xa quê, xa gia đình, nhưng ông Piền không hề nao núng. Ông luôn tự nhủ mình phải sống xứng đáng với truyền thống quê hương Yên Lập anh hùng.

Chiến đấu nơi địa đầu Mèo Vạc

Sau khi huấn luyện, ông được điều động lên tuyến chiến đấu tại Mèo Vạc, Hà Giang, thuộc đơn vị mang hòm thư 2A. Đây là khu vực hiểm trở, là điểm nóng trong chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc những năm đầu thập niên 1980.

Mèo Vạc với núi đá tai mèo dựng đứng, mùa đông lạnh buốt, sương dày đặc, luôn là thử thách khắc nghiệt đối với người lính. Nhưng khó khăn lớn hơn là sự ác liệt của chiến trường. Ông Piền cùng đồng đội ngày đêm bám chốt, tuần tra, canh gác, sẵn sàng chiến đấu để giữ vững từng mỏm núi, từng cột mốc thiêng liêng của Tổ quốc.

Lương thực thiếu thốn, nước uống khan hiếm, nhiều khi chiến sĩ phải ăn lương khô, uống nước suối lạnh để tiếp tục nhiệm vụ.
Nhưng vượt lên tất cả, những người lính trẻ vẫn quyết tâm bám trụ.

Ông Piền từng nói với đồng đội:
“Ở nơi này, mỗi người lính chính là một cột mốc sống của đất nước.”

Tình đồng đội – ký ức không thể nào quên

Giữa núi rừng heo hút, tình đồng đội đã giúp họ nương tựa vào nhau mà sống và chiến đấu. Những đêm nằm trong hầm lạnh, họ chia nhau tấm chăn mỏng; những ngày hành quân dài, họ san sẻ từng ngụm nước, từng viên lương khô.

Có những đồng đội đã vĩnh viễn nằm lại trên những triền núi đá Mèo Vạc. Đó là nỗi đau không bao giờ phai trong lòng ông Piền – ký ức mà mỗi khi nhắc lại, ông đều lặng đi vì thương nhớ.

Trở về từ chiến trường – sống đẹp giữa đời thường

Sau thời gian hoàn thành nhiệm vụ, ông Piền trở về quê hương Bản Dần với nhiều kỷ niệm không thể nào quên. Gác lại những ngày tháng súng đạn, ông chăm chỉ lao động, nuôi dạy con cháu, tham gia đóng góp cho thôn xóm và luôn giữ tác phong giản dị, kỷ luật của người lính Bộ đội Cụ Hồ.

Dù cuộc sống thời bình còn nhiều vất vả, ông vẫn luôn sống mẫu mực, trách nhiệm, trở thành tấm gương cho thế hệ trẻ trong gia đình và địa phương.

Ngọn lửa truyền thống cho thế hệ hôm nay

Đối với con cháu, đặc biệt là những đội viên, đoàn viên hôm nay, câu chuyện của ông Đặng Văn Piền là minh chứng sống động về lòng yêu nước, tinh thần vượt khó và ý chí bảo vệ Tổ quốc.

“Thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng ánh sáng từ những tháng ngày ấy vẫn mãi cháy trong trái tim những người lính năm xưa – trong đó có ông Piền, người con của thôn Bản Dần, xã Yên Lập.

Nhờ có sự cống hiến của những người như ông, thế hệ trẻ hôm nay mới được học tập, vui chơi trong hòa bình, được sống trong một đất nước độc lập, vững mạnh.

Câu chuyện của ông Đặng Văn Piền không chỉ là niềm tự hào của gia đình mà còn là bài học quý giá cho thế hệ hôm nay:
Hãy biết trân trọng hòa bình và sống xứng đáng với những hy sinh của lớp cha anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
THỜI HOA LỬA – VỀ ÔNG ĐẶNG VĂN PIỀN, NGƯỜI LÍNH TRẺ NĂM 1982 | Câu chuyện thời hoa lửa