Bài viết

THỜI HOA LỬA – VÕ AN KHÁNH

Người ghi lại lịch sử bằng ống kính giữa chiến trường Cà Mau Có những người đi qua chiến tranh bằng khẩu súng. Có những người đi qua chiến tranh bằng những trang giấy. Và cũng có những người chọn ống kính máy ảnh để ghi lại từng khoảnh khắc của một thời bom đạn.

Cà Mau26/08/2026Nguyễn Quốc Khánh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh UBND tỉnh Quảng Trị)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người ghi lại lịch sử bằng ống kính giữa chiến trường Cà Mau

Có những người đi qua chiến tranh bằng khẩu súng. Có những người đi qua chiến tranh bằng những trang giấy. Và cũng có những người chọn ống kính máy ảnh để ghi lại từng khoảnh khắc của một thời bom đạn.

Nghệ sĩ nhiếp ảnh Võ An Khánh là một trong những con người như thế.

Giữa chiến trường Cà Mau những năm tháng khốc liệt, khi bom đạn có thể trút xuống bất cứ lúc nào, ông đã mang chiếc máy ảnh theo mình, len lỏi qua những cánh rừng, những dòng sông, những vùng căn cứ để ghi lại cuộc sống và chiến đấu của quân dân miền Nam.

Mỗi lần bấm máy là một lần đối diện với hiểm nguy.

Chiếc máy ảnh không phải khẩu súng, nhưng trong hoàn cảnh chiến tranh, người cầm máy cũng phải bước vào nơi bom đạn. Muốn có được một khuôn hình chân thực, ông phải đến gần những người lính, những trận địa, những vùng đất vừa trải qua tàn phá.

Ống kính của Võ An Khánh đã ghi lại một Cà Mau trong thời hoa lửa – nơi có những người chiến sĩ ngày đêm bám trụ, những người dân kiên cường giữ đất, những căn cứ giữa rừng tràm và những cuộc sống bình dị vẫn tiếp diễn giữa chiến tranh.

Đó không chỉ là những bức ảnh.

Đó là những chứng nhân của lịch sử.

Trong từng khuôn hình là khuôn mặt của người lính, ánh mắt của người dân, là những mái nhà, những cánh rừng và những con người đang sống, chiến đấu giữa một thời kỳ khốc liệt.

Có những khoảnh khắc nếu không được ghi lại, có lẽ sẽ chỉ còn tồn tại trong ký ức của những người đã chứng kiến.

Võ An Khánh đã dùng chiếc máy ảnh của mình để giữ lại những khoảnh khắc ấy.

Ông không chỉ chụp chiến tranh. Ông còn chụp con người trong chiến tranh – những con người dù sống giữa bom đạn vẫn giữ được niềm tin, tình đồng đội, tình quân dân và khát vọng về một ngày đất nước hòa bình.

Có lẽ vì vậy mà những bức ảnh của ông có một giá trị đặc biệt.

Nhiều năm sau khi chiến tranh kết thúc, khi những tiếng súng đã im, những con đường Cà Mau đã đổi thay, những bức ảnh ấy vẫn còn ở đó. Chúng giúp thế hệ hôm nay hình dung được một phần cuộc sống của cha anh trong những năm tháng gian lao.

Một bức ảnh có thể chỉ mất vài giây để ghi lại.

Nhưng để có được bức ảnh ấy, người nghệ sĩ có thể phải đánh đổi bằng nhiều ngày tháng gian nguy.

Võ An Khánh đã đứng giữa thời hoa lửa để ghi lại lịch sử bằng ánh sáng và ống kính.

Ông đã giữ lại cho hôm nay những khuôn mặt của một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh vì quê hương.

Chiến tranh rồi cũng đi qua.

Những người trong ảnh có thể đã già đi, có người đã mãi mãi nằm lại. Nhưng qua những khuôn hình năm nào, tuổi trẻ của họ vẫn còn nguyên vẹn.

Vẫn là ánh mắt ấy.

Vẫn là nụ cười ấy.

Vẫn là những con người của một thời đã sống hết mình cho đất nước.

Và đó chính là sức mạnh của nhiếp ảnh.

Khi tiếng súng đã im, hình ảnh vẫn lên tiếng.
Khi thời gian đã phủ bụi lên quá khứ, những bức ảnh vẫn kể lại câu chuyện của lịch sử.

Xin trân trọng tưởng nhớ và tri ân Võ An Khánh – người nghệ sĩ đã mang ống kính đi giữa chiến trường Cà Mau, để lưu giữ những khoảnh khắc không thể nào quên của một thời hoa lửa.

Ông không cầm súng để viết nên lịch sử,
ông cầm máy ảnh để giữ lại lịch sử cho mai sau.

Và hôm nay, mỗi khi nhìn lại những bức ảnh ấy, chúng ta càng hiểu hơn giá trị của hòa bình – bởi phía sau mỗi khuôn hình là một câu chuyện, một số phận, một thế hệ đã đi qua chiến tranh bằng tất cả lòng can đảm và niềm tin vào ngày mai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn