Thời hoa lửa vừa đau thương, vừa hào hùng

Em là Lê Xuân Mai, học sinh lớp 9A trường THCS Vân Sơn, một người con của xã Hồng Sơn. Hằng năm, vào những ngày tri ân và tự hào về những người lính – những anh hùng đã về hưu, chúng em lại được lắng nghe các ông, các bác kể chuyện. Dù đã rời chiến trường, nhưng trong trái tim các bác vẫn còn vẹn nguyên những ký ức khắc khoải về một thời hoa lửa vừa đau thương, vừa hào hùng của dân tộc.Chúng em ngồi bên nhau, chăm chú nghe từng câu chuyện về tình đồng chí, đồng đội, về những tháng ngày vượt qua mưa bom bão đạn. Mỗi lời kể khiến chúng em thêm xúc động và biết ơn những con người đã hy sinh tuổi trẻ cho Tổ quốc.Và đặc biệt hơn cả, người em muốn nhắc đến hôm nay là người ông mà em vô cùng kính trọng – ông Nguyễn Ngọc Liên, người Chính trị viên phó Đại đội, một anh hùng vĩ đại trong lòng em.
Ông sinh năm: 1944, sống cùng thôn với chúng em – thôn Mãn Sơn – xã Hồng Sơn – Tỉnh Tuyên Quang. Tóc ông dù Bạc, nhưng dáng đi vẫn thẳng nhanh nhẹn, khỏe mạnh, luôn niềm nở nụ cười trìu mến hiền hậu với tất cả mọi người
Khi chúng em lắng nghe ông kể: “ Lúc Ông 26 tuổi bắt đầu nhập lính vào năm 1964, vào tháng 12 / 1967 ông bắt đầu vào Miền Nam. Ông đảm nhiệm chức vụ “ Chính trị viên phó đại đội của sư đoàn 325”, ông làm việc và tham gia kháng chiến chỉ huy quân đội tại thành cổ Quảng Trị - mảnh đất linh thiêng và hùng vĩ .Trong những năm tham gia kháng chiến ông cầm lên mình khẩu súng vì lí tưởng hòa bình của toàn dân tộc, đội lên đầu chiếc mũ cối của con cháu – bộ đội Cụ Hồ. Hết mình bảo vệ, hy sinh tuổi xuân và sương máu để làm nên câu chuyện hòa bình tựa gấm vóc non sông vào trang sử hồn thiêng làm thời hoa lửa càng trở nên vẻ vang, oanh liệt, của thời chống kẻ thù trên không mang tên “Mỹ”. Trong năm tháng làm việc công tác ông và đại đội đã nhiều lần được gặp, chào đón Đại tướng Võ Nguyên Giáp về thăm động viên tinh thần. sau 10 năm hoạt động cách mạng, chỉ huy đại đội ông trở về năm 1975 tại quê hương Hà Tuyên ( Tuyên Quang ngày nay) và tiếp tục làm việc với hàm Trung Tá- chính trị viên chính trị quân sự Bắc Mê tại quân khu Việt Bắc sư đoàn 246.
Trong những thời gian, năm tháng thực hiện nhiệm vụ ông đã đạt nhiều thành tích xuất sắc đạt huân chương chiến công bảo vệ Tổ quốc, đạt nhất nhì ba về thành tích chiến đấu. Đến nay ông đã làm bạn với 55 tuổi đảng.
Mỗi lần được gặp gỡ và lắng nghe ông kể về thời hoa lửa, trong chúng em lại dâng lên một niềm xúc động sâu xa. Chúng em càng thấm thía hơn sự tự hào, vinh dự và biết ơn khi hôm nay được sống dưới bầu trời hòa bình – một nền hòa bình được đánh đổi bằng máu xương của bao thế hệ cha ông.
Những lời căn dặn giữ nước của các anh hùng năm xưa như thắp lên trong chúng em lý tưởng sống sáng ngời, khiến trách nhiệm với Tổ quốc càng trở nên lớn lao. Chính những câu chuyện ấy đã thôi thúc không chỉ riêng em, mà cả những đoàn viên, đội viên trẻ hôm nay phải sống cống hiến hơn, phải nỗ lực học tập, rèn luyện đạo đức và ý chí để trở thành những con người có ích, dám mơ ước, dám hành động – xứng đáng với kỷ nguyên vươn mình của dân tộc Việt Nam.
Toàn quê hương nói chung và mảnh đất Hồng Sơn thân yêu nói riêng, chúng em thật tự hào và biết ơn, vì nơi đây đã sinh ra những con người anh hùng như Ông – và bao người lính đã ngã xuống để đánh đổi nền độc lập – tự do cho Tổ quốc. Chính họ đã viết nên những trang sử bất diệt, để thế hệ trẻ hôm nay được tiếp bước, được viết tiếp bằng niềm kiêu hãnh, bằng lòng biết ơn sâu sắc, và bằng chính những hành động thiết thực trong học tập, trong lao động và trong lý tưởng cống hiến của tuổi trẻ Việt Nam.



