Người có công giúp đỡ cách mạng

Thôi Hữu – người lính viết thơ giữa những năm tháng kháng chiến

Nguyễn Thu Thuỷ

Lâm Đồng15/08/2026phường Lê Ích Mộc (phường Lê Ích Mộc)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thôi Hữu – người lính viết thơ giữa những năm tháng kháng chiến

Trong nền thơ ca kháng chiến chống thực dân Pháp, bên cạnh những tên tuổi quen thuộc như Chính Hữu, Quang Dũng hay Tố Hữu, còn có những nhà thơ không được nhắc đến nhiều nhưng đã để lại những trang viết rất chân thật về cuộc sống của người lính. Thôi Hữu là một trong những người như vậy.

Thôi Hữu tên thật là Trần Văn Tấn, sinh năm 1919. Khi còn trẻ, ông từng học tại Huế, sau đó sớm tham gia hoạt động cách mạng. Năm 1943, ông được kết nạp vào Đảng Cộng sản Đông Dương. Trong những năm kháng chiến chống Pháp, ông vừa hoạt động cách mạng, vừa làm báo và sáng tác văn học. Ông từng làm việc tại báo Vệ Quốc Quân, nơi những bài viết và tác phẩm của ông gắn liền với đời sống chiến đấu của người lính.

Thơ Thôi Hữu không mang vẻ hào nhoáng hay lý tưởng hóa chiến tranh. Điều đặc biệt trong thơ ông là những hình ảnh rất gần với cuộc sống thật: người lính hành quân trong giá rét, những con đường núi hiểm trở, những ngày đói rét và cả nỗi nhớ quê nhà, nhớ người thân. Chính sự chân thực ấy khiến thơ ông có một vẻ đẹp rất riêng.

Tác phẩm được biết đến nhiều nhất của Thôi Hữu là “Lên Cấm Sơn”, được viết năm 1948 ở Việt Bắc. Bài thơ ghi lại hình ảnh những người lính trên đường hành quân giữa núi rừng kháng chiến. Đằng sau những bước chân ấy không chỉ có sự gian khổ mà còn có tình đồng đội, tình yêu quê hương và một tinh thần chiến đấu mạnh mẽ. Hội Nhà văn Việt Nam đánh giá Lên Cấm Sơn cùng với Nhớ máu của Trần Mai Ninh và Đồng chí của Chính Hữu đã tạo nên một mảng đặc sắc của thơ kháng chiến.

Điều khiến người đọc xúc động khi tìm hiểu Thôi Hữu là ông viết về chiến tranh từ chính những trải nghiệm của một người trong cuộc. Những người lính trong thơ ông không phải những con người không biết sợ hãi hay mệt mỏi. Họ cũng đói, rét, nhớ nhà và chịu đựng những ngày tháng vô cùng gian khổ. Nhưng giữa hoàn cảnh ấy, họ vẫn bước tiếp bởi phía trước là nhiệm vụ và phía sau là quê hương.

Thôi Hữu cũng có một cuộc đời rất ngắn. Ông mất năm 1950, khi mới khoảng 31 tuổi. Tuổi đời còn trẻ, sự nghiệp văn chương chưa dài, nhưng những gì ông để lại đã góp phần tạo nên diện mạo của thơ ca kháng chiến chống Pháp.

Có lẽ chính vì vậy mà khi nhắc đến Thôi Hữu, chúng ta không chỉ nhớ đến một nhà thơ mà còn nhớ đến hình ảnh một người thanh niên đã sống, chiến đấu và sáng tác trong những năm tháng đất nước còn đầy gian khổ.

Ngày nay, chúng ta có thể đọc lại thơ ông trong một hoàn cảnh hoàn toàn khác. Không còn những đoàn quân hành quân giữa núi rừng, không còn những ngày tháng thiếu thốn và bom đạn. Chính sự khác biệt ấy càng khiến những trang thơ của Thôi Hữu trở nên đáng trân trọng. Qua thơ ông, thế hệ hôm nay có thể hình dung rõ hơn về một thời mà những người trẻ đã phải rời xa gia đình, gác lại những ước mơ riêng để bước vào cuộc kháng chiến.

Thôi Hữu không để lại một sự nghiệp đồ sộ, nhưng ông để lại một tiếng nói chân thành của người lính trong chiến tranh. Và đôi khi, chính những tiếng nói nhỏ bé, chân thật ấy lại giúp chúng ta hiểu sâu hơn về một thời lịch sử lớn lao của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn