Bài viết

THỜI KHẮC HY SINH CỦA ANH HÙNG BẾ VĂN ĐÀN (1931 - 1954)

Lào Cai14/08/2026Lê Thị Thanh Vân ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

THỜI KHẮC HY SINH CỦA ANH HÙNG BẾ VĂN ĐÀN (1931 - 1954)

"Kẻ thù trước mặt, đồng chí có thương tôi thì bắn chết chúng nó đi!".

Lời nói đanh thép, ngập tràn tình đồng chí và tinh thần hy sinh quên mình ấy của người chiến sĩ dân tộc Tày vừa tròn 23 tuổi vang lên giữa mưa bom bão đạn của chiến trường Mường Pồn năm 1953, ngay trước khoảnh khắc anh tự ghì hai chân súng Trung liên lên hai vai mình, biến thân xác thành bệ đỡ cho đồng đội nhả đạn vào đồn địch. "Chuyện với Năng" số 96 xin giở lại những trang sử đỏ của chiến dịch Đông Xuân 1953 - 1954, để nghiêng mình kính cẩn trước sự hy sinh bi tráng đến rúng động tâm can của Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân, Liệt sĩ Bế Văn Đàn.

ĐÔI VAI NÚI RỪNG GIỮA TỌA ĐỘ CHẾT MƯỜNG PỒN

Sinh ra trong một gia đình nghèo giàu truyền thống cách mạng tại xã Quang Vinh, huyện Quảng Hoà, tỉnh Cao Bằng, cậu bé người Tày Bế Văn Đàn sớm mồ côi cả cha lẫn mẹ. Lớn lên giữa ngọn lửa kháng chiến chống Pháp hừng hực, năm 1948, anh hăng hái xung phong nhập ngũ khi mới 17 tuổi. Cuộc chiến Đông Xuân 1953 - 1954 biến vùng núi Mường Pồn (Lai Châu) thành một trong những tọa độ giao tranh khốc liệt nhất.

Lúc bấy giờ, Bế Văn Đàn là liên lạc đại đội thuộc Trung đoàn 98, Đại đoàn 316. Giữa thung lũng Mường Pồn mịt mùng khói bão, liên lạc giữa đại đội và các tiểu đội liên tục bị đứt đoạn do đạn pháo địch cày xới. Dù chân bị thương do mảnh bom, Bế Văn Đàn vẫn cắn răng vượt qua các dải đồi rực lửa, dũng cảm truyền đạt mệnh lệnh chiến đấu của đại đội trưởng đến từng chốt gác, bảo đảm tính mạng và trận địa cho đồng đội.

NÉN NỖI ĐAU ĐỒNG ĐỘI NGÃ XUỐNG, LẤY THÂN MÌNH LÀM GIÁ SÚNG

Trận chiến ngày 12/12/1953 đẩy đại đội của Bế Văn Đàn vào tình thế hiểm nghèo: Địch tập trung hai tiểu đoàn trang bị vũ khí hạng nặng, có máy bay và pháo binh hỗ trợ bao vây hòng đè bẹp lực lượng ta. Cả đại đội chỉ còn lại vài mươi chiến sĩ, khẩu trung liên của xạ thủ Chu Văn Pù - người đồng đội thân thiết của anh - là vũ khí chặn địch hiệu quả nhất nhưng lại không tìm được vị trí đặt giá súng vì địa hình bị cày xới bằng phẳng. Trong khi đó, lính Pháp đã tràn lên sát mép hầm. Nếu không chặn đứng đợt xung phong này, toàn bộ trung đội sẽ bị tiêu diệt.

Nhìn xạ thủ Chu Văn Pù còn do dự không thể bắn vì súng lắc và sợ làm thương đồng đội, Bế Văn Đàn không một giây chần chừ, anh lao gieo mình về phía trước, hai tay nắm chặt lấy hai chân súng Trung liên, ghì chặt lên hai vai mình và dõng dạc nói: "Kẻ thù trước mặt, đồng chí có thương tôi thì bắn chết chúng nó đi!".

HY SINH OANH LIỆT & TƯỢNG ĐÀI BẤT TỬ CỦA DÂN TỘC

Xạ thủ Chu Văn Pù khóc nghẹn lồng ngực, nhưng trước lời giục giã đanh thép và ánh mắt quật cường của Bế Văn Đàn, anh nhắm mắt siết cò. Từng tràng đạn trung liên xé gió gầm lên rực lửa, quật ngã hàng chục tên địch ngay trước hầm. Sức giật tàn khốc của khẩu súng khiến hai vai Bế Văn Đàn bầm dập, hai lỗ tai anh xé rách vì tiếng nổ dồn dập, máu chảy ròng ròng xuống ngực áo chiến sĩ.

Nhưng người con đất Cao Bằng ấy vẫn đứng vững như một cây xà nu giữa đại ngàn, cắn răng chịu đựng cho đến khi trúng hai viên đạn hiểm của kẻ thù và gục xuống trên vai người đồng đội. Anh hy sinh khi vừa tròn 23 tuổi, để lại một trận đánh thắng lợi lẫy lừng, bẻ gãy hoàn toàn đợt càn quét của địch tại Mường Pồn.

Ngày 31/08/1955, Liệt sĩ Bế Văn Đàn đã được Truy tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân và Huân chương Quân công hạng Nhất.

Bản hùng ca Mường Pồn khép lại trong nước mắt và sự kính cẩn nghiêng mình của toàn thể Nhân dân và Quân đội Nhân dân Việt Nam. Tấm thân mỏng manh của Bế Văn Đàn đã trở thành giá súng bất tử, thắp sáng con đường tiến về Điện Biên Phủ toàn thắng năm 1954. Thế hệ hôm nay được sống trong độc lập, tự do, xin đừng bao giờ quên cái giá đắt giá đã trả bằng máu xương của những người thanh niên mười tám, đôi mươi năm ấy. Mất nước là mất tất cả, và cái chết thực sự chỉ đến khi chúng ta đánh mất đi lòng biết ơn và lý tưởng cống hiến cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn