Thời oanh liệt
Ngày đó tôi đã ngoài sáu mươi, tóc bạc gần hết. Lũ cháu trong xóm cứ thích tụ tập quanh chiếc chõng tre trước hiên nhà để nghe tôi kể chuyện “thời oanh liệt”.
Ngày đó tôi đã ngoài sáu mươi, tóc bạc gần hết. Lũ cháu trong xóm cứ thích tụ tập quanh chiếc chõng tre trước hiên nhà để nghe tôi kể chuyện “thời oanh liệt”.
Tôi nhấp ngụm trà, ho khẽ một tiếng rồi bắt đầu…
Hồi ấy, sau khi rời quân ngũ, tôi về làm bảo vệ cho một cái chợ nhỏ. Tưởng cuộc sống yên bình, ai ngờ một hôm xuất hiện một “băng giang hồ” rất… đáng sợ.
Tên cầm đầu tự xưng là Đại Ca Hổ Báo, nhưng thực chất chỉ cao mét sáu, tóc vuốt keo dựng như tổ chim. Đi theo là hai đàn em: một thằng gầy như cây tăm và một thằng lúc nào cũng nhai kẹo cao su nhóp nhép.
Chúng tuyên bố sẽ “bảo kê” khu chợ.
Nghe vậy, tôi bình tĩnh hỏi:
— Các chú bảo kê bằng cách nào?
Đại Ca hùng hổ đập bàn:
— Ai bán rau phải nộp… hai quả cà chua mỗi ngày!
Cả chợ im lặng ba giây… rồi cười như sấm.
Nhưng lũ giang hồ không bỏ cuộc. Hôm sau chúng quay lại, lần này đeo kính đen, mặc áo khoác giữa trời nắng chang chang. Chúng định thị uy bằng cách đá đổ một rổ trứng.
Không may… đó là rổ trứng vịt lộn mới luộc.
Thằng đàn em trượt chân, ngã ngồi lên cả “chiến trường trứng”.
Đại Ca Hổ Báo hoảng quá kéo đàn em chạy, vừa chạy vừa hét:
— Rút lui chiến thuật! Rút lui chiến thuật!
Từ hôm đó, băng giang hồ biến mất. Nghe đâu chúng chuyển nghề… bán trà sữa trước cổng trường.
Kể đến đây, tôi nhìn lũ cháu cười nghiêng ngả rồi chậm rãi nói:
“Chiến tranh dạy ông lòng dũng cảm.
Còn cuộc sống sau này dạy ông rằng… đôi khi chỉ cần một rổ trứng vịt lộn cũng đủ giải quyết mọi ‘giang hồ’.”



