''Thời rất lắm ước ao''
"Lúc đấy tôi đang làm đối tượng đóng, tôi phải tận mắt thấy đồng đội ngã xuống, sau 9 ngày dài đằng đẵng anh ấy vẫn nằm rải rác, không được chôn cất đàng hoàng".
Có một thời lá đỏ của chúng mình Thời rất lắm ước ao, Thời quá thừa cảm xúc Thời của tình yêu bao la, thoáng đãng … Chúng mình yêu rừng từ đây yêu đi!
(Thời lá đỏ - Bằng Việt) Dưới sắc lá đỏ của những năm tháng chiến tranh, có một thế hệ đã đi qua tuổi trẻ bằng máu, nước mắt và lòng yêu nước cháy bỏng. Trên mặt trận Thừa Thiên Huế khốc liệt năm nào, người cựu chiến binh ấy đã để lại tuổi xuân giữa bom đạn, mang theo ký ức không thể phai mờ về một thời lá đỏ - Thời của lý tưởng cao đẹp, của hy sinh thầm lặng và của Đó là ông Vũ Chí Thi, một cán bộ sĩ quan đã từng chiến đấu trên chiến trường Thừa Thiên Huế khốc liệt vào những năm máy bay B52 của Mỹ dội những quả bom khốc liệt (1972 - 1979) lên mảnh đất Việt Nam. Chiến tranh đã kết thúc 50 năm, nhưng những hí ức về tuổi trẻ vẫn hằn sâu trong tâm trí ông.
I. Ra đi theo tiếng gọi của tổ quốc
Ông Vũ Chí Thi lên đường nhập ngũ khi chỉ mới tròn 17 tuổi - độ tuổi đẹp nhất của người Thanh niên. Mang trong mình tình yêu mới Tổ quốc và sự đau đớn khi thấy cảnh đồng bào miền Bắc phải chịu đựng hàng trăm nghìn quả bom từ đế quốc Mỹ, ông Thi quyết tâm viết đơn xin gia nhập Quân đội Nhân dân Việt Nam với ước mơ góp sức trẻ vào công cuộc giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Ông kể: “Mới đầu bố tôi - Cụ Vũ Đức Kiên - Đảng viên và mẹ tôi - Nguyễn Thị Huệ lúc đầu khá băn khoăn nhưng sau khi suy nghĩ về trách nhiệm với tổ quốc, họ đều đồng thuận và ủng hộ quyết định”. “Trai thời loạn, phải lên đường nhập ngũ”.
II. Những năm tháng tuổi trẻ trong quân ngũ
Khi được hỏi về những mất mát, đau thương trong cuộc chiến mà ông đã trải qua, người cán bộ ấy (ý chỉ ông Thi) lặng người mà kể lại trải nghiệm đau thương nhói, phải bất lực trước cảnh đồng đội mình nằm lại trên chiến trường mà bản thân không thể giúp họ có chỗ mai táng trọn vẹn.
Ông Thi kể: "Lúc đấy tôi đang làm đối tượng đóng, tôi phải tận mắt thấy đồng đội ngã xuống, sau 9 ngày dài đằng đẵng anh ấy vẫn nằm rải rác, không được chôn cất đàng hoàng".
Mỗi khi đến ngày 22/2 - kỉ niệm Thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam, lòng ông lại dâng trào nỗi xót thương cho những người quân đội cũ. Từ ấy đến nay, ông luôn có thói quen sẽ đến nghĩa trang anh hùng để thắp hương và tưởng niệm để họ như một cách bày tỏ lòng biết ơn và sự trân trọng.



