THỜI TUỔI TRẺ ĐẦY VINH QUANG CỦA ĐỒNG CHÍ ĐẶNG VĂN XUYÊN
bài cảm nghĩ

THỜI TUỔI TRẺ ĐẦY VINH QUANG
CỦA ĐỒNG CHÍ ĐẶNG VĂN XUYÊN
----
Ngày 26/3/2026, chúng tôi – thế hệ trẻ của xã Vĩnh Xương anh hùng được ngồi lại trong buổi tọa đàm cùng chú Đặng Văn Xuyên nguyên là cán bộ cách mạng trong thời kỳ kháng chiến chống Đế quốc xâm lược, hiện nay chú là Hội viên, Hội Cựu chiến binh xã Vĩnh Xương. Rất nhiều bạn trẻ đã hào hứng đặt câu hỏi, những ánh mắt ngưỡng mộ cùng hứng lên sân khấu để nghe những câu chuyện thời hoa lửa của chú Xuyên - chàng trai năm ấy đã từng bước qua mưa bom bão đạn.
Khi được hỏi về cơ duyên tham gia chiến đấu, người chiến sĩ ấy tâm sự: “Cơ duyên thôi thúc tôi tham gia chiến đấu bảo vệ Tổ quốc xuất phát từ lòng yêu nước và ý thức trách nhiệm của một người thanh niên trong thời chiến. Khi đất nước bị xâm lược, tôi nhận ra rằng nếu mình không đứng lên thì quê hương sẽ mãi chịu cảnh đau thương. Tôi tham gia cách mạng tháng 5 nắm 1962, Du kích xã An Hòa Xương, đến tháng 6 nắm 1964 thoát ly gia đình tham gia du kích mật, đến năm 1971 làm cố vấn huyện đội Rạch Dơi, Can Dal, CPC sau đó tham gia Đại đội 4, Tiểu đoàn 2 An Giang. Khi khoác lên mình bộ quân phục người Quân nhân cách mạng, tôi cảm thấy vô cùng tự hào nhưng cũng ý thức rõ trách nhiệm lớn lao. Đó không chỉ là danh dự cá nhân mà còn là sứ mệnh bảo vệ độc lập, tự do của dân tộc”.
Những lời chia sẻ đầy mộc mạc nhưng chân tình của chú Xuyên, một lần nữa thế hệ trẻ như được chứng kiến tận mắt hình ảnh một chàng thanh niên hưng hái lên đường ra trận khi chứng kiến cảnh quê nhà ngập tràn đau thương. Hành trang chỉ là chiếc balo sờn cũ và một trái tim nóng hổi nhiệt huyết, quyết tử vì tổ quốc quyết sinh. Trong những năm tháng chiến tranh, kỷ niệm sâu sắc nhất là những lần cùng đồng đội vượt qua bom đạn, sẻ chia từng ngụm nước, từng nắm cơm, những trận đánh ác liệt, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết rất mong manh. Chính trong hoàn cảnh đó, ý chí và tinh thần đồng đội được thử thách mạnh mẽ nhất.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Chú tâm sự: “Trong điều kiện thiếu thốn, chúng tôi phải sinh hoạt rất giản dị, ăn uống kham khổ, ngủ nghỉ trong rừng tre nhưng tinh thần lúc nào cũng luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu. Tình đồng chí, đồng đội được thể hiện qua sự sẻ chia, đùm bọc lẫn nhau. Khi một người gặp khó khăn, tất cả cùng chung tay giúp đỡ, coi nhau như anh em ruột thịt”.
Và rồi khi đất nước hoàn toàn thống nhất, chú đã vỡ òa trong niềm vui và tự hào. Đó là thành quả của biết bao xương máu và hy sinh. Sau chiến tranh, việc trở lại cuộc sống đời thường không hề dễ dàng. Nhiều người, kể cả chú phải đối mặt với khó khăn về kinh tế, sức khỏe và cả những ký ức chiến tranh còn ám ảnh. Chú kể: “Tôi luôn nhớ về những đồng đội dũng cảm – những người sẵn sàng hy sinh bản thân để bảo vệ đồng đội và hoàn thành nhiệm vụ. Họ là tấm gương sáng mà tôi mãi khắc ghi”.
Mảnh đất Vĩnh Xương nơi đầu nguồn biên giới, mỗi tấc đất, mỗi dòng sông đều thấm đẫm mồ hôi và máu xương của bao lớp cha anh. Có một thời đại mà tiếng gọi của Tổ quốc là mệnh lệnh trái tim, nơi những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi đã xếp bút nghiên lên đường, lấy máu đào tưới mát cho màu xanh hòa bình hôm nay. Đó chính là “Ký ức thời hoa lửa” – một chương sử vàng chói lọi, không bao giờ phai mờ trong lịch sử nước nhà. Thế nhưng, lịch sử không chỉ để ngắm nhìn, lịch sử là điểm tựa để cất cánh. Hôm nay, đứng trên dải đất biên cương đang thay da đổi thịt từng ngày, thế hệ trẻ mang trong mình một sứ mệnh mới. Không còn tiếng súng, nhưng là cuộc chiến với nghèo nàn, lạc hậu; là khát vọng làm chủ công nghệ, xây dựng biên giới giàu mạnh và bình yên. Đó chính là “Khát vọng tuổi trẻ” – ngọn lửa nối tiếp ngọn lửa.
Theo đó, chú Đặng Văn Xuyên cũng nhắn nhủ chân tình dành cho những màu áo xanh tình nguyện phải luôn noi theo màu xanh áo lính. Chú nói: “Theo tôi, thế hệ thanh niên ngày nay giữ vai trò đặc biệt quan trọng trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Thanh niên vẫn là lực lượng nòng cốt, sẵn sàng lên đường khi đất nước cần. Tuy chiến tranh không còn, nhưng những thách thức mới như an ninh mạng, chủ quyền biển đảo, hay các vấn đề phi truyền thống đòi hỏi thanh niên phải có bản lĩnh chính trị vững vàng, tinh thần trách nhiệm cao và ý thức cảnh giác”.
Nhớ đến buổi tọa đàm ngày hôm ấy, lòng trẻ chúng tôi vẫn còn bồi hồi cảm xúc, vẫn không quên được đôi mắt chú Xuyên tuy đã mờ đi vì tuổi già nhưng khi kể chuyện cho chúng tôi nghe, ánh mắt ấy như bừng lên ánh lửa mãnh liệt của sự tự hào vì những tháng năm tuổi trẻ đầy vinh quang của mình và của những đồng đội thân thương.
Và chúng tôi cũng muốn thể hiện cho thế hệ đi trước thấy rằng: dù ở thời đại nào, tuổi trẻ vẫn luôn là lực lượng xung kích, là đôi cánh để đất nước bay cao, bay xa. Tự hào là những mầm non của tổ quốc Việt Nam anh hùng!



