Cựu chiến binh

Thời xưa và bây giờ

Ngầy ấy và bây giờ

Nghệ An01/07/2026Nguyễn Văn Quyền (xã Nghĩa Khánh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Thời xưa và bây giờ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký hức về một "thời hoa lửa" – cái thời mà tuổi trẻ hiến dâng trọn vẹn cho Tổ quốc – chưa bao giờ phai nhạt trong tâm khảm của những người lính năm xưa. Dưới đây là một câu chuyện ngắn khắc họa sự đối lập đầy xúc động giữa Ngày ấy và Bây giờ, như một thước phim quay chậm nối liền quá khứ và hiện tại.

Ngày Ấy: Khói Lửa Và Tuổi 20

Mùa hè năm 1972, Quảng Trị đón họ bằng cái nắng cháy da và những trận mưa bom cày nát mặt đất. Khi ấy, Thành và kiên mới chỉ là những chàng trai mười chín, đôi mươi, rời ghế nhà trường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc.

Hành trang ngày ấy: Chẳng có gì ngoài một chiếc ba lô sờn vải, một khẩu súng AK, một chiếc mũ cối và một trái tim rực cháy quyết tâm.

Ký ức chiến hào: Trong hầm chữ A chật chội, sặc sùi mùi thuốc súng và khói bom, họ chia nhau từng hớp nước vối nguội ngắt, từng mẩu lương khô bám đầy bụi đất.

Đêm trước trận đánh lớn, Kiên nhìn lên bầu trời đầy sao qua khoảng hở của miệng hầm, cười bảo: "Sau này hòa bình, tao nhất định sẽ về quê cưới cô bạn cùng bàn, rồi tụi mình dắt nhau đi dạo khắp phố xá không còn tiếng bom". Thành lặng yên nắm chặt tay bạn, lời hứa hẹn của tuổi trẻ gửi vào màn đêm, dũng cảm và đầy hy vọng.

Thế rồi, trận chiến ác liệt nổ ra. Bom đạn gầm rú xé toạc bầu trời. Kiên ngã xuống ngay trước thềm bình minh, máu của anh hòa vào lòng đất mẹ, gửi lại tuổi hai mươi mãi mãi nơi chiến trường khốc liệt.

Bây Giờ: Tóc Bạc Và Hòa Bình

Hơn 50 năm sau...

Thành giờ đã là một ông lão tóc bạc phơ, ngực lấp lánh những tấm huân chương chiến công. Ông ngồi trên chiếc ghế mây nơi ban công, hướng mắt nhìn ra con phố sầm uất phía dưới.

Không gian bây giờ: Tiếng còi xe hối hả, tiếng cười đùa của đám trẻ tan trường, ánh đèn neon rực rỡ sắc màu thay thế cho tiếng gầm rú của máy bay phản lực năm nào.

Cuộc gặp gỡ trong tâm tưởng: Trên tay ông Thành là bức ảnh kỷ niệm đã ố vàng, chụp chung với Kiên trước ngày nhập ngũ. Ông khẽ nhấp một ngụm trà nóng, làn khói nghi ngút sưởi ấm đôi bàn tay đã chằng chịt vết đồi mồi.

Vào những ngày kỷ niệm, ông lại cùng những người đồng đội cũ trở về chiến trường xưa. Nơi hố bom năm xưa giờ đã là những cánh đồng lúa xanh ngát, những hàng cây cao vút rì rào trong gió. Thắp nén hương lên đài tưởng niệm, ông Thành thì thầm: "Kiên ơi, đất nước hòa bình rồi. Đẹp lắm! Tao sống cả phần của mày, nhìn thấy ngày độc lập như tụi mình từng mơ..."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Thời xưa và bây giờ | Câu chuyện thời hoa lửa