Bài viết

Thông đường, tải đạn, cứu thương

Tuyên Quang17/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trường Sơn mùa mưa. Rừng dày đặc hơi ẩm, đất đỏ bám dính từng bước chân. Con đường độc đạo xuyên rừng trở thành mạch sống nối hậu phương với tiền tuyến, nhưng cũng là nơi bom đạn không ngừng dội xuống.

Trong một đơn vị thanh niên xung phong, ba nhiệm vụ luôn song hành: thông đường, tải đạn, cứu thương. Không ai chỉ làm một việc cố định. Bom vừa dứt, họ đã sẵn sàng cho bất cứ nhiệm vụ nào đang chờ phía trước.

Đêm ấy, tuyến đường bị đánh sập. Một hố bom lớn chắn ngang, đất đá văng tung tóe. Đoàn xe phía sau bị dừng lại. Nếu không khơi thông kịp, toàn bộ hàng tiếp tế sẽ bị gián đoạn.

“Lên đường!” tiếng đội trưởng dứt khoát.

Những người thông đường lao vào trước. Cuốc xẻng chạm vào đất đá còn nóng. Có người phải bò sát mép hố bom để kéo từng mảng đất sạt xuống. Mồ hôi và bụi bám kín khuôn mặt, nhưng không ai dừng tay.

Phía sau, tổ tải đạn đã chuẩn bị sẵn. Khi mặt đường tạm đủ rộng, họ lập tức chuyển những thùng đạn nặng trĩu từ xe xuống, rồi gùi từng bước qua đoạn đường chưa ổn định. Vai họ tì vào quai gùi, chân lún sâu trong bùn, nhưng vẫn tiến lên đều đặn.

Bất chợt, từ rừng sâu vọng ra tiếng gọi khẩn:
“Có thương binh!”

Một nhóm khác lập tức rẽ sang. Người bị thương nằm giữa khoảng trống của rừng, máu thấm qua lớp băng tạm. Tổ cứu thương cúi xuống, nhanh chóng băng bó, khiêng người lên cáng. Không có đường rộng, họ phải men theo lối hẹp giữa những gốc cây, vừa đi vừa tránh những hố bom còn mới.

Ở một khoảnh khắc ngắn ngủi, ba nhiệm vụ gặp nhau ngay trên cùng một con đường: người lấp hố bom, người gùi đạn, người khiêng thương binh. Tất cả hòa vào nhau trong một nhịp chung – nhịp của sự sống đang được giữ lại giữa chiến tranh.

Đến khi trời gần sáng, con đường tạm thời được nối liền. Đoàn xe lại có thể tiếp tục lăn bánh. Những thùng đạn đã vượt qua đoạn nguy hiểm. Thương binh đã được đưa về nơi an toàn.

Không ai nhớ mình đã làm bao nhiêu việc trong đêm ấy. Chỉ biết rằng, khi ánh sáng đầu tiên xuyên qua tán rừng, con đường vẫn còn đó – và họ vẫn đứng đó, lặng lẽ, phủ đầy đất đỏ và mệt nhoài.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Thông đường, tải đạn, cứu thương | Câu chuyện thời hoa lửa