THÔNG TUYẾN LIÊN LẠC
Mùa mưa năm ấy, chiến trường miền Trung phủ kín những đám mây xám nặng trĩu. Mưa rừng trút xuống không ngớt, làm những con đường đất đỏ trở nên lầy lội, trơn trượt. Trong khi các đơn vị chiến đấu đang chuẩn bị cho một trận đánh lớn, có một lực lượng lặng lẽ bám sát từng bước hành quân của bộ đội, giữ cho mạch lệnh của cấp trên không bao giờ bị đứt đoạn. Đó là những người lính thông tin. Đại đội thông tin của Trung đoàn 95 được giao nhiệm vụ bảo đảm liên lạc giữa sở chỉ huy trung đoàn với các tiểu đoàn đang ém quân ở phía trước. Trung đội trưởng Nguyễn Văn Hải, một người lính đã có nhiều năm gắn bó với chiếc máy điện thoại dã chiến và cuộn dây hữu tuyến, tập hợp anh em để phổ biến nhiệm vụ. Hải nhìn từng khuôn mặt còn rất trẻ dưới vành mũ tai bèo: Trận này rất quan trọng. Dù bom đạn có ác liệt đến đâu, thông tuyến phải được giữ vững. Đứt dây ở đâu, nối lại ngay ở đó. Không để mệnh lệnh chiến đấu bị chậm một phút nào. Tất cả đồng thanh: Rõ! Trong trung đội có nhiều chiến sĩ mới ngoài đôi mươi. Người nhỏ tuổi nhất là Tuấn, quê ở Thái Bình. Trước khi nhập ngũ, Tuấn từng học nghề điện dân dụng nên được phân công vào lực lượng thông tin. Cậu thường nói vui: Em không trực tiếp cầm súng xung phong nhưng sẽ giúp các anh ngoài mặt trận nghe được lệnh của chỉ huy. Hải cười: Làm lính thông tin không hề dễ đâu. Có khi còn phải lao vào nơi bom vừa dứt để tìm điểm đứt dây. Tuấn gật đầu. Cậu hiểu rằng phía sau chiếc máy điện thoại đơn sơ là sinh mạng của cả đơn vị. Đêm trước ngày nổ súng, những tổ kéo dây lặng lẽ xuất phát. Trên vai mỗi người là cuộn dây điện thoại nặng trĩu. Họ men theo giao thông hào, vượt qua những quả đồi thấp để triển khai mạng liên lạc. Tiếng côn trùng rả rích giữa núi rừng. Thỉnh thoảng, ánh pháo sáng của địch quét ngang bầu trời. Nhanh lên! - Hải khẽ nhắc. Từng mét dây được kéo đi trong bóng tối. Có đoạn phải băng qua suối, anh em lội nước đến ngang bụng để giữ cho dây không bị cuốn trôi. Có đoạn phải trèo qua những vách đá dựng đứng. Gần sáng, toàn bộ hệ thống liên lạc cơ bản đã hoàn thành. Người trực máy thử đường dây: A lô! A lô! Sở chỉ huy nghe rõ trả lời! Một giọng nói vang lên trong ống nghe: Nghe rõ năm trên năm! Những nụ cười nhẹ nhõm hiện trên gương mặt các chiến sĩ. Nhưng ai cũng hiểu rằng khó khăn thực sự chỉ bắt đầu khi trận đánh diễn ra. Rạng sáng hôm sau, pháo binh ta đồng loạt khai hỏa. Những tiếng nổ rung chuyển cả núi rừng. Ngay lập tức, địch dùng máy bay và pháo binh bắn trả dữ dội. Tại sở chỉ huy trung đoàn, điện thoại liên tục đổ chuông. Tiểu đoàn Một báo cáo đã chiếm được mục tiêu thứ nhất! Tiểu đoàn Hai đề nghị chi viện hỏa lực! Các chiến sĩ thông tin thay nhau trực máy, ghi chép, chuyển lệnh. Bất ngờ... Báo cáo! Đường dây hướng Đông mất tín hiệu! Hải lao đến. Kiểm tra ngay! Người chiến sĩ trực máy thử lại nhiều lần rồi lắc đầu: Không liên lạc được! Không chần chừ, Hải gọi: Tổ một theo tôi! Tuấn vác túi dụng cụ chạy theo. Ngoài kia, pháo địch vẫn dội xuống từng đợt. Cả tổ men theo tuyến dây để tìm điểm đứt. Khói bụi mù mịt. Những hố bom mới toang hoác giữa con đường. Đến một triền đồi, Hải phát hiện cuộn dây bị sức ép của bom làm đứt tung. Tuấn, chuẩn bị nối dây! Hai người nằm sát mặt đất. Đôi bàn tay thoăn thoắt bóc lớp cách điện rồi xoắn các đầu dây lại với nhau. Một loạt đạn pháo rít qua. Tuấn khựng lại. Hải quát: Bình tĩnh! Làm tiếp! Chỉ vài phút sau, đường dây được khôi phục. Chiếc máy kiểm tra phát tín hiệu. Thông rồi! Tuấn thở phào. Nhưng vừa quay trở lại chưa được bao xa, thêm một tiếng nổ lớn vang lên. Lại đứt nữa rồi! Suốt cả ngày hôm ấy, những người lính thông tin chạy dọc tuyến dây như con thoi. Có người vừa nối xong đoạn này lại nhận lệnh đến đoạn khác. Chiều xuống, thương binh từ phía trước được đưa về ngày một nhiều. Tuấn nhìn những người lính băng bó đầy máu nhưng vẫn nắm chặt khẩu súng. Cậu chợt hiểu rằng công việc của mình cũng là một phần của trận chiến. Nếu mệnh lệnh không đến được đơn vị, nếu yêu cầu chi viện không truyền về kịp thời, hậu quả sẽ vô cùng lớn. Đêm đó, trận đánh bước vào giai đoạn quyết liệt nhất. Địch phản kích dữ dội. Điện thoại reo liên tục. Tiểu đoàn Ba cần tiếp đạn! Đề nghị điều chỉnh tọa độ pháo binh! Các chiến sĩ thông tin truyền đạt từng mệnh lệnh với sự chính xác tuyệt đối. Khoảng nửa đêm, một tin báo khẩn cấp được gửi đến: Tuyến liên lạc hướng chủ yếu bị cắt hoàn toàn! Hải lập tức dẫn tổ cơ động lên đường. Mưa bắt đầu đổ xuống. Trong ánh chớp lóe lên, cả tổ phát hiện đoạn dây chạy qua cánh rừng đã bị bom cày nát. Chia nhau tìm điểm đứt! - Hải ra lệnh. Tuấn cùng đồng đội lần theo từng mét dây giữa bùn đất. Bất ngờ, một tiếng gọi vang lên: Ở đây rồi! Mọi người lao tới. Một chiến sĩ tên Lâm đang giữ chặt đầu dây. Anh bị mảnh pháo sượt qua vai, máu thấm đỏ áo. Tôi không sao. Nối nhanh lên! - Lâm nói. Không ai bảo ai, tất cả cúi xuống làm việc. Đôi bàn tay lấm đầy bùn đất vẫn kiên trì xoắn từng sợi đồng nhỏ bé. Khi tín hiệu thông trở lại, từ đầu dây bên kia vang lên tiếng reo: Liên lạc được rồi! Ai nấy đều mỉm cười dù gương mặt đã thấm mệt. Rạng sáng hôm sau, quân ta đồng loạt tiến công. Nhờ thông tin liên lạc thông suốt, các đơn vị hiệp đồng chặt chẽ với nhau. Những mũi tiến công được điều chỉnh kịp thời. Hỏa lực chi viện phát huy hiệu quả. Đến trưa, lá cờ chiến thắng tung bay trên mục tiêu. Tiếng reo hò vang dội khắp chiến hào. Sau trận đánh, Hải cùng anh em trở về sở chỉ huy. Người nào người nấy quần áo bê bết bùn đất, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Chính ủy trung đoàn bắt tay từng người: Các đồng chí đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Chiến thắng hôm nay có công sức rất lớn của bộ đội thông tin. Tuấn cúi đầu xúc động. Lần đầu tiên cậu cảm nhận sâu sắc niềm tự hào của người lính mang trên vai nhiệm vụ giữ mạch máu liên lạc cho chiến trường. Nhiều năm sau, khi đất nước đã hòa bình, những người lính năm xưa gặp lại nhau trong buổi họp mặt cựu chiến binh. Mái tóc Hải đã bạc trắng. Tuấn giờ cũng là một người đàn ông trung niên. Họ nhắc lại những đêm mưa rừng kéo dây, những lần bò qua hố bom để nối lại thông tuyến, những tiếng "A lô!" vang lên giữa khói lửa chiến tranh. Có người hỏi: Điều gì khiến các anh vượt qua được những ngày tháng ấy? Hải mỉm cười: Vì chúng tôi hiểu rằng phía sau mỗi tín hiệu là mệnh lệnh chiến đấu, là sinh mạng của đồng đội, là trách nhiệm với Tổ quốc. Những người lính thông tin không phải lúc nào cũng xuất hiện ở tuyến đầu xung phong. Công việc của họ thầm lặng, ít được nhắc đến hơn. Nhưng trong mọi chiến dịch, từ chiến khu Việt Bắc, đường Trường Sơn đến những chiến trường ác liệt nhất, họ luôn có mặt. Họ mang theo những cuộn dây nặng trĩu, những chiếc máy điện thoại dã chiến, những máy vô tuyến điện cồng kềnh. Họ băng rừng, vượt suối, trèo đèo, bất chấp bom rơi đạn nổ để giữ cho mệnh lệnh được truyền đi thông suốt. Có người đã ngã xuống bên cuộn dây còn dang dở. Có người hy sinh khi đang sửa máy giữa làn bom đạn. Sự hy sinh ấy lặng lẽ nhưng vô cùng cao quý. Lịch sử chiến tranh cách mạng Việt Nam đã ghi nhận biết bao chiến công của các lực lượng chiến đấu. Và trong những chiến công ấy luôn có dấu ấn của bộ đội thông tin – những người lính gìn giữ "mạch máu" của chiến trường. Họ đã chứng minh rằng lòng dũng cảm không chỉ thể hiện ở những đợt xung phong. Lòng dũng cảm còn là sự kiên trì, tinh thần trách nhiệm và ý chí quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Câu chuyện về những người lính thông tin năm xưa sẽ mãi được nhắc nhớ như một biểu tượng đẹp của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam. Giữa khói lửa chiến tranh, họ đã nối những sợi dây liên lạc bằng cả trái tim và lòng yêu nước, góp phần làm nên những chiến thắng vẻ vang của dân tộc. Bởi trong chiến tranh, có những con đường vận chuyển lương thực, có những chiến hào bảo vệ trận địa, và cũng có những "thông tuyến liên lạc" âm thầm nối liền ý chí của người chỉ huy với hành động của người chiến sĩ nơi tuyến đầu. Chính những thông tuyến ấy đã góp phần tạo nên sức mạnh đoàn kết, hiệp đồng và chiến thắng của quân đội ta trong những năm tháng bảo vệ Tổ quốc.



