Bài viết

THPT ĐỒNG XOÀI (143)

Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt của dân tộc Việt Nam, có những con người không chỉ cầm súng chiến đấu mà còn mang trong mình thiên chức làm mẹ, làm vợ, làm người gìn giữ sự sống giữa bom đạn. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Út Tịch chính là một trong những biểu tượng đẹp nhất của người phụ nữ Nam Bộ: kiên cường, gan góc nhưng cũng vô cùng giàu tình yêu thương. Nhắc đến Út Tịch, người ta nhớ ngay đến câu nói nổi tiếng đã trở thành biểu tượng của tinh thần chiến đấu bất khuất: “Cò

Đồng Nai16/06/2026Triệu Thanh Trúc (ĐOÀN PHƯỜNG BÌNH PHƯỚC)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Út Tịch tên thật là Nguyễn Thị Út, sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở miền Tây Nam Bộ – vùng đất giàu truyền thống cách mạng nhưng cũng chịu nhiều đau thương trong chiến tranh. Cuộc sống lam lũ, gắn liền với ruộng đồng, sông nước đã rèn luyện cho bà một tính cách mạnh mẽ, chịu thương chịu khó và đặc biệt là tinh thần không khuất phục trước bất công.

Khi đất nước bước vào giai đoạn kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Út Tịch tham gia lực lượng vũ trang địa phương. Không phải là một người lính chuyên nghiệp từ đầu, bà đến với cách mạng bằng chính lòng căm thù giặc và tình yêu quê hương sâu sắc. Từ một người phụ nữ nông dân, bà trở thành một chiến sĩ du kích gan dạ, trực tiếp tham gia nhiều trận đánh tại địa phương, bảo vệ xóm làng và hỗ trợ lực lượng cách mạng.

Điều khiến Út Tịch trở nên đặc biệt không chỉ là sự dũng cảm mà còn là sự kết hợp hiếm có giữa “người mẹ” và “người chiến sĩ”. Trong chiến tranh, bà vẫn mang trong mình tình mẫu tử thiêng liêng, vẫn chăm lo cho con cái, gia đình, nhưng khi cần thiết, bà sẵn sàng cầm súng đứng lên chiến đấu. Hình ảnh ấy khiến người ta vừa khâm phục, vừa xúc động sâu sắc, bởi nó thể hiện một vẻ đẹp rất riêng của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh: mềm mại trong đời thường nhưng thép đá khi Tổ quốc cần.

Trong những trận càn của địch, Út Tịch luôn là người đi đầu, chỉ huy lực lượng du kích địa phương chiến đấu. Dù điều kiện vô cùng thiếu thốn, vũ khí thô sơ, nhưng bà cùng đồng đội vẫn kiên cường bám trụ. Chính tinh thần “bám đất, bám dân” ấy đã góp phần giữ vững phong trào cách mạng ở vùng nông thôn Nam Bộ trong những thời điểm ác liệt nhất.

Câu nói “Còn cái lai quần cũng đánh” không chỉ thể hiện sự gan góc mà còn phản ánh một tư tưởng chiến đấu rất rõ ràng: dù trong hoàn cảnh nào, dù chỉ còn một phần nhỏ khả năng, con người vẫn phải đứng lên bảo vệ quê hương. Đó là tinh thần không đầu hàng, không lùi bước, một tinh thần đã làm nên sức mạnh của cả dân tộc Việt Nam trong thế kỷ XX.

Sau những năm tháng chiến đấu, Út Tịch đã hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Sự ra đi của bà để lại niềm tiếc thương sâu sắc cho đồng đội và nhân dân. Nhưng hình ảnh người phụ nữ ấy – vừa dịu dàng như người mẹ, vừa kiên cường như người lính – vẫn sống mãi trong ký ức của những thế hệ sau.

Út Tịch không chỉ là một cá nhân anh hùng, mà còn là biểu tượng của người phụ nữ Việt Nam trong thời chiến. Bà đại diện cho hàng triệu người mẹ, người chị đã âm thầm hy sinh, góp phần làm nên chiến thắng vĩ đại của dân tộc. Nếu chiến tranh là một bản hùng ca, thì Út Tịch chính là một nốt nhạc mạnh mẽ, vang lên đầy tự hào giữa những trang sử đau thương nhưng rực rỡ.

Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, câu chuyện về Út Tịch vẫn mang giá trị giáo dục sâu sắc. Nó nhắc nhở thế hệ trẻ rằng độc lập, tự do không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả cuộc đời của biết bao con người. Từ tấm gương của bà, chúng ta học được bài học về lòng yêu nước, về ý chí vượt khó và về tinh thần không bao giờ khuất phục trước thử thách.

Út Tịch đã đi xa, nhưng tinh thần của bà vẫn còn sống mãi. Đó là tinh thần của một người phụ nữ Việt Nam: “giỏi việc nước, đảm việc nhà”, vừa nhân hậu, vừa kiên cường, vừa bình dị mà cũng vô cùng vĩ đại. Và chính tinh thần ấy sẽ tiếp tục truyền lửa cho các thế hệ hôm nay và mai sau trên hành trình xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn